Chương 5: “Cô định lái tới sáng mai sao?”

Một tháng mấy sau đó, Văn Hòa đều đi chạy khách.

Cô chủ yếu chạy ở Quảng Châu, từ bệnh viện tư nhân hạng ba đến cả bệnh viện cộng đồng đều đến gõ cửa, đeo cái ba lô, mang theo mấy tờ giới thiệu sản phẩm. Có lúc đứng đợi ngoài hành lang nửa ngày trời, vừa đợi vừa nghĩ xem làm sao để bớt phải ngồi "ghế lạnh", làm sao để có thể trò chuyện với khách hàng thêm vài câu. Trong ngành này có cửa có nẻo, nhưng kinh nghiệm bán hàng chưa bao giờ là thứ chỉ cần truyền miệng là dùng được.

Khi không có nguồn lực chống lưng, đường phải tự bước từng bước, tường cũng phải tự mình đâm từng cái.

Ví như làm sao để quen mặt một khoa, tránh việc vừa bước vào đã bị đuổi ra. Sau khi đi đi lại lại trong bệnh viện vô số lần, Văn Hòa cũng may mắn tìm ra được chút bí quyết.

Bệnh viện cô hay đến tên là Nam Tế. Hôm ấy đến nơi đã gần trưa, Văn Hòa lên tầng của khoa thì thấy một cô gái bị đuổi ra khỏi phòng khám, bác sĩ phía sau còn lớn tiếng quát, bảo sau này đừng có đến nữa.

Mọi người đều quay đầu nhìn, cô gái cúi đầu bước đi, trông mỗi bước càng thêm khó xử.

Văn Hòa đi đến bàn y tá: "Chào chị, tôi tìm y tá trưởng Hùng."

"Chị ấy đang họp, cô chờ chút nhé."

"Vâng." Văn Hòa mỉm cười với y tá trực, cúi đầu gửi một tin nhắn, rồi đi ra cầu thang.

Quả nhiên, cô gái vừa bị đuổi ban nãy đang ngồi trên bậc thang khóc.

Văn Hòa khẽ khép cửa lại, đưa khăn giấy cho cô ấy. Cô gái nhận khăn, áp lên mắt khóc thêm một lúc: "Cảm ơn chị."

Văn Hòa ngồi xuống cạnh: "Nóng lắm phải không?"

"Cũng… cũng tạm." Giọng cô gái hơi nghẹn, đôi mắt đỏ lên, liếc nhìn cô một cái: "Chị không đi lấy số sao?"

"Tôi làm thiết bị y tế." Văn Hòa nói.

Cô gái khựng lại, lẩm bẩm một câu "bảo sao", rồi hỏi: "Bên chị là công ty nào vậy?"

"Ở Quảng Châu thôi." Văn Hòa đưa danh thiếp qua, cô gái lau mắt nhận lấy: "E

-Khang… bên chị là hãng sản xuất à?" Cô ấy ngạc nhiên: "Hãng sản xuất cũng phải đến bệnh viện chào hàng sao?" Trong tưởng tượng của cô, hãng chỉ cần quản chuyện đại lý rồi lấy hoa hồng là được.

Văn Hòa nói: "Cũng phải đi." Người mới chưa có kinh nghiệm đều làm bán hàng trực tiếp trước, rồi sau đó mới bắt đầu tiếp xúc mảng thu hút đầu tư.

"À à, thì ra vậy." Cô gái cũng đưa danh thiếp lại. Cô tên Lữ Hiểu Thi, là đại diện dược phẩm.

Một người bán thuốc, một người làm thiết bị, hai người xem như cùng ngành. Hai cô ngồi dưới cầu thang nói chuyện một lúc, bên ngoài lại có một cái đầu thò vào: "Sao ngồi đây?"

"Y tá trưởng Hùng." Văn Hòa vội đứng dậy: "Họp xong rồi ạ?"

"Vừa xong."

"Vâng." Văn Hòa đưa chìa khóa và thẻ cửa: "Máy chạy bộ đã có người mang đi rồi ạ."

"Không gặp trục trặc gì chứ?"

"Không ạ." Chỉ là máy chạy bộ để lâu nên bên dưới và xung quanh bám một lớp bụi, nhưng Văn Hòa đã dọn rồi: "Họ đều mang bao giày đi vào, chị yên tâm."

Hùng Mỹ Nghi gật đầu, rồi nghiêm mắt nhìn sang Lữ Hiểu Thi: "Cô chính là đại diện thuốc vừa bị đuổi ra đó phải không? Sau này đến thì cứ đến, đừng có đăng ký lấy số. Bác sĩ Triệu ghét nhất cái kiểu đó."

"Vâng ạ." Lữ Hiểu Thi khịt khịt mũi.

Hùng Mỹ Nghi cũng không nói thêm, cầm chìa khóa đi làm việc khác. Văn Hòa nhìn đồng hồ, rồi hỏi Lữ Hiểu Thi: "Cô còn phải chạy chỗ nào nữa không?"

Lữ Hiểu Thi lắc đầu: "Hay là mình đi ăn trưa cùng nhau nhé?" Cô muốn cảm ơn sự quan tâm ban nãy của Văn Hòa, nói chuyện được mấy câu, trong lòng cũng dễ chịu hơn một chút.

Hai người tính đi qua trung tâm thương mại gần đó kiếm gì ăn. Văn Hòa quen khu này hơn, dẫn đường đi cửa khác, nhưng trong bãi xe lại thấy một bác trai đang vịn gốc cây rồi chậm rãi đổ xuống, túi thuốc rơi vương vãi đầy đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!