Chương 49: Nói nhăng nói cuội – Mua cho bạn gái các anh một bó hoa đi

Văn Hòa th* d*c, bất lực lại vô lực quẫy mấy cái, đột nhiên cong lưng lên. Chu Minh Sơ mặt lạnh tanh nhấc cô đặt lên đùi mình, đưa thùng rác tới. Văn Hòa vùi đầu vào đó, nôn một trận.

Chu Minh Sơ căng mặt hỏi: "Còn uống nữa không?"

Văn Hòa nghe không rõ anh nói gì. Cô nôn đến lúc này chỉ còn nôn ra chút men rượu chua trào ngược, mềm nhũn như không xương, rạp người trên đùi Chu Minh Sơ. Nếu không có anh giữ lại, cô đã lăn thẳng xuống rồi.

Văn Hòa chậm lại trong chốc lát, nhưng dạ dày bị đầu gối anh kê vào không mấy dễ chịu. Chu Minh Sơ kéo chiếc gối lại, xoay cô sang rồi bế trả về giường. Mặc không được quần áo thì thôi, anh dứt khoát giũ chăn ra đắp kín.

Xong xuôi quay lại nhìn Văn Hòa, có lẽ cô cũng làm loạn mệt rồi, hết sức lực, nằm trong bóng tối nhìn anh. Chu Minh Sơ vốn định mắng thêm hai câu, cuối cùng vẫn ngậm miệng.

Sau nửa đêm, Văn Hòa bắt đầu sốt nhẹ.

Cô sốt thì ngoan hơn say rượu, chỉ là cái miệng thích lẩm bẩm. Chu Minh Sơ đi pha thêm trà, vừa quay lại đã nghe cô nhắm mắt lầm rầm nói gì đó.

Anh nghe không rõ, chỉ cảm thấy giọng cô nhẹ như muỗi bay. Anh ghé sát miệng cô, nghe được vài câu lảm nhảm chẳng có ý nghĩa thực tế, cũng nghe được vài câu nói nhăng nói cuội mà ngay cả lúc l*m t*nh cũng chưa từng nghe cô nói.

Cô luôn luôn kìm nén, kìm không được thì mắng anh. Những lời nửa nhẹ nửa nặng kiểu nói bừa này, anh còn chưa từng nghe cô thốt ra. Sốt lên như trẻ con, nói năng lộn xộn.

Chu Minh Sơ cúi đầu hỏi: "Uống nước không?"

Văn Hòa không mở nổi mắt, mơ mơ màng màng ưm một tiếng. Chu Minh Sơ đỡ cô dậy cho uống nước, kết quả uống chưa được bao lâu đã nôn sạch ra, nôn cả lên giường, cũng nôn lên quần anh.

Chu Minh Sơ tìm một bộ đồ che lên chỗ ướt, lau xong quần thì thấy cô xoay người, không gối đầu lên gối mà gối lên cánh tay mình, đầu gối gần như co tới trước ngực.

Chu Minh Sơ đưa tay sờ lên mặt cô, ngón tay kéo hàng mi của cô. Văn Hòa đau, vung tay gạt ra. Chu Minh Sơ chỉ kéo rụng được hai sợi mi, lúc này mới phát hiện không phải mi giả, không cần tẩy trang.

Anh vò nát hai sợi mi ấy, mượn chút ánh sáng mờ mờ ngoài phòng khách ngồi bên giường nhìn cô, đồng thời nghĩ về chuyện hôm nay.

Anh biết trong lòng cô không thoải mái, nhưng anh càng giận việc cô biết rõ vẫn phạm, lại còn là trong tình huống anh đã nhắc nhở. Cô luôn không thích nghe anh nói; trước đây anh nói cô dạy không nổi, bây giờ là nóng vội cầu thành, nên anh muốn kéo cô lại một chút.

Xã hội là một cái chum nhuộm lớn, còn bán hàng là xưởng nhuộm ngâm màu gấp trăm lần. Trong kết cấu vận hành của xã hội đương nhiên có mặt tàn khốc, nhưng khác nhau giữa việc biết có mặt ấy và việc cho rằng chỉ có mỗi mặt ấy: cái trước là lý trí, cái sau là cố chấp. Cố chấp mang theo hiếu thắng và trả đũa. Anh không muốn để cô ngâm mình vào cái chum đó, nên nhất định phải kéo cô lại.

Hôm sau, Văn Hòa tỉnh dậy rất muộn.

Đã lâu rồi cô không ngủ một giấc dài như vậy, trong mơ cũng không mở nổi mắt. Đến khi ngoài đời thực sự mở mắt ra, rèm cửa vẫn kéo kín mít, chỉ thấy ánh sáng lọt qua khe hở.

Văn Hòa ho khan hai tiếng, ngồi dậy phát hiện mình vẫn chưa mặc quần áo. Cô ôm chăn ngẩn ra một lúc, từ mộng cảnh nhảy sang ký ức rồi lại nhảy về hiện thực, tự tìm một bộ đồ mặc vào. Bước ra khỏi phòng ngủ, cô mơ hồ nghe thấy giọng Chu Minh Sơ, ở phía ban công.

Ban công sinh hoạt giấu bên ngoài bếp, chỉ là một góc nhỏ. Văn Hòa đứng ngoài bếp, Chu Minh Sơ cầm điện thoại từ phía bên kia lui ra. Thấy cô tỉnh rồi, anh nói thêm mấy câu với đầu dây kia rồi cúp máy.

Anh bước tới, tay vừa nhấc lên, Văn Hòa theo phản xạ lùi lại nhưng bị anh kéo thẳng về. Tay anh đặt lên trán cô, dùng cả lòng bàn tay lẫn mu bàn tay thử nhiệt độ: "Đầu có đau không?"

Văn Hòa nói: "Hơi nặng một chút." Vừa mở miệng, cô mới phát hiện giọng mình như vừa đãi qua cát.

Chu Minh Sơ nói: "Ngủ quá lâu, bình thường."

Đã là buổi chiều. Anh gọi đồ ăn ngoài đặt lên bàn. Mở ra thấy Văn Hòa nhìn hết món này sang món khác, nhưng không có ý động đũa, bèn hỏi: "Không muốn ăn à?"

Văn Hòa lắc đầu, cầm gói đũa muỗng lên, miễn cưỡng muốn xé ra, nhưng dừng vài giây vẫn nói: "……Không có mùi vị." Nhìn là không có cảm giác thèm ăn.

Ẩm thực Quảng Đông rất lành mạnh, nhưng người vừa ốm xong, vẫn cần chút k*ch th*ch vị giác.

Văn Hòa đứng dậy mở tủ lạnh lựa chút rau. Cô đã lâu không nấu ăn ở nhà, bên trong chỉ còn vài thứ rất để được lâu. Lấy ra đếm đếm, lại đổ ra một bát bột khoai, bật bếp nấu cơm.

Viên bột sơn chi nấu cùng ba chỉ, xào một đĩa cà rốt, lại dùng ớt băm mà Mao Lộ Lộ đưa cho hấp một đĩa cánh gà. Văn Hòa bưng thức ăn ra, Chu Minh Sơ đứng đó, giống hệt hôm qua, mặt lạnh tanh, vẫn mặc nguyên bộ đồ hôm qua, chỉ là chân trần, mu bàn chân gân guốc rõ ràng.

Giày của anh bị cô nôn bẩn, anh không có giày để đi, cũng chẳng cần cô gọi, tự mình ngồi xuống ăn cùng cô.

Chu Minh Sơ cứng nhắc, khí thế ép người, Văn Hòa thì như mang theo bệnh khí, hai người im lặng ăn bữa cơm này, cho đến khi Văn Hòa nhận được tin nhắn của Tổng giám đốc Uông, bảo cô làm một phương án phân chia tiền thưởng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!