Chương 40: Hay là chuyện chúng ta từng ngủ với nhau – Thật ra cô vẫn luôn rất để tâm

Công ty bước vào một giai đoạn hỗn loạn, không chỉ liên quan đến việc Văn Hòa tố cáo.

Những ngày đó, đi ngang qua bộ phận nào cũng có thể nghe thấy những mẩu bàn tán vụn vặt và các kiểu phân tích: chuyện của Diệp Ấn Dương, chuyện của Vương Đông Ni và Kim Linh, dĩ nhiên cũng không thiếu chuyện của Văn Hòa.

Văn Hòa đã sớm chuẩn bị tâm lý. Bộ phận kiểm tra hỏi thì cô trả lời, người khác buôn chuyện cô không để ý. Giữa đủ loại hỗn loạn, cô thích nghi rất tốt, công việc vẫn làm, yêu đương vẫn yêu.

Văn Hòa bận rộn, mà Lương Côn Đình làm lâm sàng thì quanh năm suốt tháng đều bận, lúc nào cũng trực, cũng phẫu thuật. Hai người họ như hai con quay, mỗi người xoay theo quỹ đạo riêng, nhưng vẫn tranh thủ hẹn hò. Lương Côn Đình dẫn Văn Hòa len lỏi khắp các ngõ ngách tìm chỗ ăn, đưa cô dạo quanh thành phố nơi anh lớn lên, cũng dẫn cô sang phía Bạch Vân tìm lại những nhà máy nơi ba mẹ cô từng làm việc.

Họ vừa đi vừa ngắm quanh đó, có lúc Văn Hòa nghĩ, năm xưa ba mẹ cô có từng đi qua con đường này không, có khoảnh khắc nào đó dấu chân của cô và dấu chân của ba mẹ năm ấy chồng lên nhau hay không.

Lương Côn Đình thỉnh thoảng liếc nhìn cô, thấy cô đắm chìm trong suy nghĩ của mình. Điều anh có thể làm không nhiều, chỉ nắm tay cô, trêu vài câu. Ví dụ nhìn thấy một điểm bán vé số, anh chỉ cho cô xem rồi nói: "Điểm này mở hơn hai mươi năm rồi, biết đâu trước kia ba mẹ em từng mua vé số ở đây, nghĩ trúng thưởng thì đón em về."

Văn Hòa liền cười: "Vậy chúng ta đi mua một tấm đi."

Họ đi vào, cuối cùng lại mua một tấm vé cào, loại Chương Như thích nhất.

Văn Hòa nhắc tới Chương Như, tiện thể kể luôn những chuyện xảy ra trong công ty và chuyện mình từ chức.

Lương Côn Đình nghe xong nói: "Hôm nào hẹn người bạn tên Chương Như của em ra ngoài, anh phải cảm ơn cô ấy lúc đó đã đứng ra bảo vệ em như vậy."

Văn Hòa ngẩng đầu hỏi: "Anh có thấy em quá bốc đồng, quá ngốc không?"

"Tố cáo và từ chức à?" Lương Côn Đình đưa tay vén tóc cô ra sau tai, nói: "Không gọi là bốc đồng. Đồng nghiệp của em giúp em, em giúp lại cô ấy là chuyện rất bình thường."

Trong xã hội này, người biết tính toán lợi ích thì nhan nhản khắp nơi, người như cô không nhiều, nhưng Lương Côn Đình không thấy đó là ngốc.

Anh nghĩ một chút rồi nói: "Nếu có một ngày em trở nên quá thực tế, lúc đó anh không phải thấy em bốc đồng nữa, mà là sẽ sợ em."

Văn Hòa sững lại: "Sao lại sợ em?"

"Vì em quá tàn nhẫn với chính mình," Lương Côn Đình nhìn cô, nửa đùa nửa thật nói: "Đến bản thân mình em còn tàn nhẫn như vậy, với người khác chắc chắn còn tàn nhẫn hơn."

Một năm nay anh cũng coi như chứng kiến cô từng bước đi tới, từ việc rón rén tới bệnh viện thăm hỏi, đến giờ đã có thể rất thành thạo nắm bắt câu chuyện. Cô bỏ ra rất nhiều nỗ lực, bây giờ vừa từ chức, sau này có lẽ mọi thứ đều phải làm lại từ đầu.

Quyết đoán, dứt khoát đến thế, sao lại không gọi là tàn nhẫn với bản thân chứ?

Văn Hòa đang cào tấm vé số, nghe anh nói xong thì lẩm bẩm khe khẽ: "Em cảm giác anh đang khen em, nhưng lại thấy có gì đó không đúng?"

"Không đúng chỗ nào?" Lương Côn Đình lần này thật sự cười, ghé lại định hôn cô, điện thoại bỗng nhận được một tin nhắn. Anh lấy ra xem, có một thoáng ngẩn người.

Văn Hòa không phát hiện ra sự khác thường của Lương Côn Đình. Cô cúi đầu đối chiếu các con số trên vé cào, thấy không trúng thì chỉ cười cười, quả nhiên cô không có vận may này.

Ngày hôm sau đi làm, Văn Hòa gặp Tinh Tinh dưới lầu, hai người cùng nhau vào quán cà phê mua đồ uống, lại kỳ diệu nhìn thấy vị Tổng giám đốc Diệp đang bị đình chỉ công tác.

"Tổng giám đốc Diệp?" Văn Hòa gọi mà cũng có chút do dự.

"Chào buổi sáng." Diệp Ấn Dương gật đầu với họ, chỉ về phía quầy: "Uống gì cứ gọi, đừng khách sáo, Tổng giám đốc Chu mời."

Lúc này Văn Hòa mới nhìn thấy Chu Minh Sơ. Anh đứng ở trong cùng, từ nãy đến giờ không nói gì, lúc này liếc nhìn họ một cái: "Nhanh lên, phía sau còn người."

"Vậy… latte dừa tươi đi." Văn Hòa gọi giống Tinh Tinh. Gọi xong cầm cà phê về văn phòng, hai người đều có chút mơ hồ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng dù sao Tinh Tinh cũng là người của phòng nhân sự, chỉ vài tiếng sau đã lần ra được đầu đuôi câu chuyện, nói với Văn Hòa: "Tổng giám đốc Diệp đã được phục chức rồi, là chủ tịch hội đồng quản trị đích thân đứng ra mời về."

Văn Hòa hỏi: "Vậy chuyện đã điều tra rõ chưa?"

Tinh Tinh gật đầu lia lịa.

Chuyện thông thầu trước đó đã được làm rõ, nhà cung cấp đứng ra tố cáo cũng đổi lời, nói là do Vương Đông Ni chỉ đạo. Thêm vào đó, bên thu mua còn một loạt việc ngoài Tổng giám đốc Diệp ra thì không ai xử lý nổi, nên cuối cùng lại mời anh ta quay về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!