Qua hết cuối tuần hồn vía chẳng yên, trong cuộc họp phòng đầu tuần mới, Văn Hòa liền bị tố cáo.
"Đến phép lịch sự cơ bản cũng không hiểu, vậy mà còn làm bán hàng, suốt ngày bày cái mặt khó chịu. Trước kia cô đứng quầy lễ tân cũng đối xử với khách như thế à? Tôi theo khách lâu như vậy coi như uổng phí hết!"
" Hồ Phương trút một tràng trách móc lên Văn Hòa, nói cô đã đắc tội với tổng giám đốc bên kia, khiến công sức trước đó của bà ta thành công cốc, để Bộ phận Hai nhặt được món hời lớn.
Văn Hòa thật sự không hiểu nổi, Hồ Phương sao có thể nói năng đường hoàng đến thế.
Cô bắt đầu nghĩ xem nên phản bác thế nào, muốn nói vị Tổng giám đốc Hàn kia đã dùng lời lẽ quấy rối mình ra sao, còn đôi tay ông ta đã tìm cách cạy mở áo sơ mi của cô thế nào…
Một cơn rùng mình lạnh buốt chạy dọc sống lưng, nhưng dưới cơn trách móc của Hồ Phương, Văn Hòa vẫn cố giữ bình tĩnh: "Tôi đã nói là tôi không làm được, có thể sẽ kéo chân chị, bảo chị gọi thêm vài đồng nghiệp khác, là chị cứ nhất quyết lôi tôi đi…"
Văn Hòa vốn không phải người giỏi cãi vã, bàn tay giấu trong tay áo khẽ run, chợt nhớ ra mình có ghi âm: "Tôi đều đã ghi lại rồi."
Hồ Phương đang mải cãi, chẳng nghe rõ câu đó: "Cái gì?"
Văn Hòa vừa định lặp lại thì bị một bàn tay kéo ra sau, Trương Nhĩ Trân bước lên: "Cô ấy chỉ là người mới, lại không thuộc quyền chị quản, căn bản không có nghĩa vụ phải đi xã giao thay chị giành đơn. Đơn hàng bị cướp, nói đi nói lại vẫn là do công việc tiền kỳ chưa làm tới nơi tới chốn, trách người khác thì chẳng có ý nghĩa gì."
Hồ Phương tức giận: "Chưa tới nơi tới chốn cái gì? Từ nửa đầu năm tôi đã theo rồi, Hà Nam tôi cũng chạy mấy chuyến, tôi bỏ ra rất nhiều tâm sức đấy chứ!"
"Bỏ ra nhiều tâm sức, sao lại để người ta nói cướp là cướp được?" Chuyện này chẳng có gì để nói thêm, Trương Nhĩ Trân không thèm để ý nữa, quay đầu gọi một tiếng Chu Minh Sơ: "Tổng giám đốc Chu."
Chu Minh Sơ nhìn sang: "Hợp đồng ký khi nào?"
"Hôm qua… Chủ nhật."
"Vậy tối thứ Sáu chị làm gì?"
Hồ Phương chỉ vào Văn Hòa: "Tôi… gọi điện cho cô ấy."
"Gọi cho cô ấy làm gì?" Chu Minh Sơ hỏi: "Khách hàng của chị, lại nghe lời cô ấy?"
Hồ Phương khựng lại.
Chu Minh Sơ liếc Văn Hòa rồi lại nhìn Hồ Phương: "Cô ấy mới gặp khách của chị một lần, nhưng lại có ảnh hưởng quan trọng đến việc ký hợp đồng. Rốt cuộc là cô ấy quá giỏi, hay bản thân mức độ khách hàng công nhận chị vốn không cao?"
Nói đi nói lại, vẫn là công việc của bản thân chưa làm tới nơi tới chốn.
Cuộc họp phòng kéo dài gần một tiếng, đến khi tan họp, Văn Hòa chậm rãi bước ra.
"Không sao chứ?" Trương Nhĩ Trân đi tới.
Văn Hòa trấn tĩnh lại: "Không sao."
Ngẩng đầu nhìn Trương Nhĩ Trân, trên mặt chị đeo một cặp kính gọng, trông như người mới tốt nghiệp không lâu, thực ra đã là một nhân viên bán hàng rất lão luyện.
Trương Nhĩ Trân an ủi, bảo đừng nghĩ nhiều, không cần để tâm: "Cũng là trách nhiệm của chị, công ty giao chị dẫn dắt em, nhưng chị chưa sắp xếp cho em ổn thỏa."
Văn Hòa lắc đầu: "Không trách chị Trân, là em quá sơ ý thôi."
Trương Nhĩ Trân mỉm cười: "Đi nào, xuống uống ly cà phê, tuần trước bận quá, chẳng có thời gian ngồi với em."
Hai người đi trong hành lang thì gặp Hồ Phương, chị ta lạnh lùng trừng mắt nhìn Văn Hòa, hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ ân cần chăm sóc người khác của tuần trước.
Trương Nhĩ Trân thì chẳng lấy làm lạ, nhưng đến thang máy lại bất ngờ hỏi: "Chị ta có từng hỏi em về quan hệ với Tổng giám đốc Chu không?"
"Có." Văn Hòa nhớ lại, đem mấy lần Hồ Phương hỏi kể cho Trương Nhĩ Trân nghe, cuối cùng nghe chị nói một câu: "Nếu hôm đó em trả lời mơ hồ một chút, có lẽ buổi tối ấy chị ta sẽ không kéo em đi."
Tim Văn Hòa khẽ giật thót.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!