Không thể trách Đường Thư Nghi, chị ấy thật sự quá kinh ngạc.
Chị vẫn nhớ rất rõ những lời Hứa Minh Xán từng nói, vẫn luôn nghĩ rằng Chu Minh Sơ đã ở bên cô gái người An Huy đó rồi, nào ngờ ngay lúc này, người ta lại đang thân mật với một người đàn ông khác.
Đường Thư Nghi nghĩ mãi không thông. Đợi một lúc vẫn không thấy Chu Minh Sơ trả lời, chị đỡ bụng bước ra ngoài, vừa hay nhìn thấy Văn Hòa.
Văn Hòa mỉm cười với chị: "Bác sĩ Đường."
"Lâu rồi không gặp." Đường Thư Nghi cũng chào lại cô, hỏi: "Đến làm liệu trình à?"
Văn Hòa ừ một tiếng, nhìn bụng chị ấy, nhớ hồi Tết mới chỉ nghe nói là đang chuẩn bị mang thai, không ngờ gặp lại thì bụng đã lớn thế này rồi.
"Mấy tháng rồi ạ?" Văn Hòa hỏi.
"Hơn bảy tháng, sắp nghỉ thai sản." Đường Thư Nghi cười, liếc nhìn Lương Côn Đình một cái, rốt cuộc vẫn không kìm được tò mò, hỏi: "Anh này là…?"
Văn Hòa giới thiệu: "Bạn trai tôi."
Mang theo một thoáng kinh ngạc vụt qua, Đường Thư Nghi chào Lương Côn Đình, rồi nhìn Văn Hòa đi chụp ảnh, ủ tê, chuẩn bị làm liệu trình.
Lương Côn Đình ngồi chờ cô ở khu tiếp khách.
Đưa bạn gái đến làm liệu trình thì không hiếm, nhưng ngồi chờ bạn gái làm xong thì chỉ chiếm khoảng một nửa. Đường Thư Nghi nhìn thêm mấy lần, điện thoại nhận được một tin nhắn: "Bà bầu to, nhìn chồng nhìn chán rồi à?"
Là Lư Tĩnh Châu.
Đường Thư Nghi thấy cô ấy đứng ở đầu kia hành lang, liền đi qua hỏi: "Xong việc rồi?"
"Vừa tiếp xong một ca tư vấn." Lư Tĩnh Châu cho hai tay vào túi áo blouse trắng, ánh mắt kín đáo liếc sang phía Lương Côn Đình, rồi hất cằm về phía Đường Thư Nghi: "Đi không, lên phòng em uống trà."
"Hôm nay rảnh thế à?"
"Hôm nay ít lịch hẹn."
Đường Thư Nghi theo cô lên văn phòng trên lầu, vừa ngồi xuống sofa đã nói: "Chỗ em vẫn là dễ chịu nhất." Chị ấy thật sự ngưỡng mộ.
"Có gì mà ngưỡng mộ, một ngày em làm năm khách, còn không bằng chị mổ một ca." Lư Tĩnh Châu đưa cho chị ấy một bộ kem dưỡng và dầu: "Dùng làm dầu dưỡng body đi."
Đường Thư Nghi nói: "Chị tưởng em tặng kem trị rạn da chứ."
Lư Tĩnh Châu nhìn bụng cô: "Giờ rạn nhiều không?"
"Giờ thì còn ổn, đợi sinh xong xem sao, nếu nhiều quá thì chị làm luôn thành bụng."
Làm thành bụng phải cắt da, Lư Tĩnh Châu nói: "Đến lúc đó chị tới đây, em tìm giáo sư Hoàng làm ADT cho chị."
Đường Thư Nghi chua chua nói: "Quan hệ của em đúng là rộng." Rồi chị lại nói: "Mọi người đều đang đoán, nói năm sau em định ra ngoài tự làm riêng."
Lư Tĩnh Châu cười: "Làm gì, bán đồ ăn sáng à?"
Cô đánh Thái Cực, Đường Thư Nghi hỏi thẳng: "Tổng giám đốc Cốc không đầu tư cho em chút vốn à?" Chị tò mò: "Chị nghe nói anh ta được thăng chức rồi, giờ phụ trách toàn bộ khu vực Đại Trung Hoa của DC?"
"Vậy à? Chưa xác định." Lư Tĩnh Châu xoay ghế, bỗng nói: "Em thì lại muốn vay Chu Minh Sơ ít tiền."
Đường Thư Nghi bật cười: "Em là muốn Chu Minh Sơ giúp em, xin tiền từ ba anh ấy chứ gì?"
Lư Tĩnh Châu cũng không phủ nhận, chống cằm nói: "Đừng thấy quan hệ hai ba con họ kém, chú Chu nằm mơ cũng muốn ở chung hòa thuận với đứa con trai này." Một câu của anh, còn hơn người khác nói cả trăm câu.
Đường Thư Nghi cười cười, thấy cô tiện tay nghe một cuộc điện thoại công việc. Bên kia không biết nói gì dồn dập, cô lại nhẹ nhàng kéo chậm nhịp nói chuyện xuống, giọng nghe rất kiên nhẫn, không hề nóng vội. Dù khi nghe điện thoại vẻ mặt vẫn thờ ơ, người tựa vào ghế, ngón tay cuộn lấy một lọn tóc nhỏ nơi thái dương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!