Cuộc họp kênh phân phối vào thứ Hai cuối cùng cũng kết thúc, phần lớn mọi người quay về Quảng Châu, Văn Hòa quyết định ở lại để xử lý chuyện hàng tuồn.
Cô đi tìm Đặng Bảo Xương, hỏi anh ta có đến công ty bên Ký T hay không. Đặng Bảo Xương gật đầu: "Đi thì vẫn đi, bọn họ mời Tổng giám đốc Chu qua ngồi chơi…" rồi lại do dự nhìn cô: "Cô cũng muốn đi à?"
Văn Hòa thuận thế hỏi: "Tôi có thể đi cùng không?"
Đặng Bảo Xương hơi không nắm rõ mối quan hệ giữa cô và Chu Minh Sơ, bèn tiện tay rút một tập tài liệu đưa cho cô: "Vừa hay, tôi còn chưa xác nhận lịch trình tiếp theo với Tổng giám đốc Chu, có thể phiền cô giúp tôi đưa tập tài liệu này cho anh ấy, tiện thể hỏi giúp tôi xem Tổng giám đốc Chu dự định ở Hà Bắc mấy ngày không?"
Văn Hòa đi tìm Chu Minh Sơ.
Chu Minh Sơ vừa nghe đã biết mục đích của cô là gì, hỏi cô: "Đại lý tuồn hàng của cô không định bỏ à?"
Văn Hòa nói: "Tôi muốn thử thêm lần nữa."
"Thử cái gì?"
Văn Hòa đáp: "Tôi nhớ Tổng giám đốc Chu từng nói, không giáo dục được kênh phân phối thì sẽ bị kênh phân phối giáo dục ngược lại. Tôi muốn thử xem, rốt cuộc tôi có giáo dục được hay không."
Chu Minh Sơ tiện tay lật mở tập tài liệu không mấy quan trọng kia: "Cô có nắm chắc không?"
Văn Hòa không dám nói là nắm chắc, nhưng nếu kết quả xấu nhất là từ bỏ, thì coi như đây là một lần thử sai. Cô hạ giọng nói: "Tôi không muốn vừa có chuyện là vứt bỏ ngay."
Chu Minh Sơ ngẩng đầu nhìn cô, im lặng một lúc, không biết đang nghĩ gì.
Một lát sau, anh cầm bút ký bừa một chữ lên trên, rồi đưa tài liệu lại cho cô: "Cô tự quyết định."
Nơi công sở không phải công viên giải trí, bọn họ đều bình thản nói chuyện công việc, nhưng sự cứng nhắc trong lòng thì chỉ hai người mới hiểu.
May là ngày hôm sau đến Hà Bắc, Văn Hòa đã điều chỉnh lại gần như ổn thỏa. Cô học được từ Chu Minh Sơ cách "không coi là chuyện gì", cũng có thể biểu hiện rất tốt.
Đại lý lớn quả thật khác hẳn, công ty Ký T này sắp xếp xe đến đón ở ga tàu cao tốc, đến công ty thì từ trên xuống dưới đều tỏ ra rất coi trọng, dẫn cả đoàn bên nhà sản xuất tham quan từ văn phòng đến kho hàng.
Người đi cùng ngoài người của khu vực lớn còn có chị Bình, Văn Hòa chỉ là một nhân vật vô danh tiểu tốt, phải đến buổi tiệc tối mới có cơ hội lên tiếng, mà lại là lúc mọi người đang đùa cợt.
Có một nữ nhân viên kinh doanh gan dạ nói rằng trong ấn tượng của cô ta thì người Quảng Đông đều không cao lắm, vóc dáng của Chu Minh Sơ nhìn rất giống người miền Bắc.
Chị Bình liền cười, chỉ về phía Văn Hòa ở bàn bên kia: "Cô ấy cũng là người miền Nam."
Chị Bình vẫy tay về phía Văn Hòa: "Nào, đứng lên cho họ xem con gái miền Nam có thể cao đến mức nào."
Dưới ánh mắt của mọi người, Văn Hòa đứng dậy. Vừa khéo bên cạnh có một nam nhân viên kinh doanh thấp thấp chuẩn bị đi nhà vệ sinh, có lẽ uống hơi nhiều, ngẩng đầu nhìn cô một cái thì đứng không vững, ngửa cổ ngã ngửa ra đất, tay chân chổng lên trời.
Trong nháy mắt, hiệu quả gây cười đạt mức tối đa.
Văn Hòa nhân cơ hội đó nâng ly kính ông chủ bên này một chén. Ông chủ họ kép Âu Dương, nếp nhăn trên trán khá sâu, ban đầu còn cười híp mắt cụng ly với cô, cho đến khi Đặng Bảo Xương thuận thế giới thiệu, nói cô là người đại diện phụ trách phía ông chủ Bì.
Nụ cười của Tổng giám đốc Âu Dương chậm lại: "Cô Văn đúng là một đại diện có trách nhiệm, chỉ tiếc là ông chủ trong tay cô lại không giữ quy củ."
Ông ta ngồi lại xuống, cũng đặt ly rượu xuống, ung dung nói: "Có câu nói là, kẻ tuồn hàng thì vô sỉ, kẻ bị tuồn thì vô năng. Tôi nhận, quả thật năng lực của chúng tôi không bằng ông chủ Bì, lần này coi như đóng học phí. Sau này có đơn nào không giành được, còn phải học hỏi thêm từ phía ông chủ Bì."
Sau lưng Văn Hòa lạnh toát.
Điều cô lo nhất chính là như vậy, vòng quan hệ của những đại lý tầm cỡ này đều rất rộng, thật sự đắc tội người ta rồi, sau này lão Bì có khối "giày nhỏ" để cô mang.
Trong lòng cô lôi ông chủ Bì ra mắng không dưới mười lần, nhưng trên mặt vẫn phải cười xin lỗi Tổng giám đốc Âu Dương, nói vài câu dễ nghe, vừa đủ thành khẩn cũng vừa đủ kiên nhẫn.
Nhưng Tổng giám đốc Âu Dương lại càng làm bộ làm tịch: "Tôi thì vốn nghĩ thế này, chuyện cũng chẳng lớn lắm, đều là đại lý của E Khang, coi như người một nhà cả, đúng không? Thật ra tôi còn chuẩn bị sẵn một bữa rượu cho ông chủ Bì, định đợi ông ấy đến rồi nói cho rõ chuyện này, ai ngờ ông ấy bận quá, không rảnh chạy sang chỗ tôi…"
Ông ta xòe tay ra: "Cô nói xem, vậy phải làm sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!