Chương 37: Kẻ điên – Cô không thiếu người thích mình

Chu Minh Sơ đúng là một kẻ điên.

Văn Hòa không hiểu vì sao trên đời lại có loại người như thế này, càng không hiểu vì sao mình lại đụng phải loại người như thế. Cô tức bản thân vừa rồi mắng anh ta còn quá ít, nhưng đã kiệt sức, đến nói cũng không nói nổi nữa.

Đỉnh môi vẫn còn tê dại, xương bả vai vì va vào gạch men mà đau nhức. Văn Hòa ướt sũng từ đầu đến chân, dưới nhiệt độ cao cô đưa tay lau mặt, lại không phân biệt được đó là mồ hôi hay nước mắt.

Cô c** q**n áo trên người, lau khô rồi dùng khăn tắm quấn lấy mình. Khi bước ra khỏi phòng tắm, suýt nữa thì giẫm phải con mèo.

Nó vẫn như mọi khi, vừa thấy cô liền trèo lên nóc tủ, nhưng lại thò đầu ra nhìn cô, dường như đang phán đoán tình trạng của cô lúc này.

Dáng vẻ ấy khiến Văn Hòa nhớ tới chính mình khi đối mặt với Chu Minh Sơ: quan sát, cố hiểu, suy đoán, nghĩ trước nghĩ sau, giống như một kẻ ngốc vừa cẩn thận lại vừa hoang mang.

Cô sợ con mèo làm rơi chai rượu vang, bèn bước qua vẫy tay. Con mèo "vút" một cái nhảy xuống đất, giẫm lên đống đồ lặt vặt vừa bị Chu Minh Sơ quét rơi. Văn Hòa cúi xuống nhặt lại đồ, nhặt xong, con mèo lại nhìn về phía bắp chân trần của cô.

Văn Hòa chỉ vào vết thương trên bắp chân, nói: "Mày nhìn mày xem, thật sự rất khiến người ta tức giận."

Con mèo chớp mắt một cái rồi chạy mất.

Ngày hôm sau Văn Hòa không đi làm. Cô đưa mèo tới bệnh viện thú y, vừa tiêm phòng vừa làm đầy đủ các hạng mục kiểm tra, sau đó lại đi làm giấy thông hành Hong Kong – Macau. Lúc đi ra, cô thấy chủ nhà gửi tin trong nhóm, nói đội an ninh đang tìm ông ấy để trích xuất camera trước cửa, tiện thể nhắc nhở mọi người trong nhóm, đặc biệt là các cô gái, nếu về khuya thì nên đi cùng nhau.

Không lâu sau, Văn Hòa nhận được điện thoại của Lương Côn Đình.

Gần đây anh trực ca đêm, tối qua thấy vòng bạn bè của cô đăng chuyện đi tiêm vắc

-xin, đã cảm thấy quá muộn, không an toàn, vốn định gọi điện nhắc cô một tiếng, nhưng đột nhiên lại có bệnh nhân cần cấp cứu, không ngờ cô thật sự suýt gặp chuyện.

Biết Văn Hòa đang ở ngoài, Lương Côn Đình nói: "Hôm nay ở nhà nghỉ ngơi một chút có khá hơn không?"

Chủ yếu là kẻ gây chuyện vẫn chưa bị bắt, anh lo không an toàn.

Văn Hòa nói: "Không sao, hôm nay nắng to."

Cô không ngồi yên được, ở nhà một mình càng dễ suy nghĩ lung tung, hơn nữa ban ngày hẳn là không sao.

Lương Côn Đình liền hỏi: "Cô đang ở đâu, tôi qua đón."

Văn Hòa nói: "Tôi sắp về tới nhà rồi…"

Cô đã tới ga tàu điện ngầm gần nhà.

Ra khỏi ga tàu điện ngầm, nhưng vẫn gặp Lương Côn Đình.

Anh hẳn là vừa từ phòng gym về, mặc áo ba lỗ và quần thể thao, đưa tay ra định giúp cô xách mèo. Văn Hòa lắc đầu nói: "Nó khá nhát người lạ."

Ngay sau đó, con mèo trong túi khẽ cựa mình một cái.

Lương Côn Đình nhìn con mèo một cái: "Quả là hơi dữ."

Bảo sao lại cào người.

"Bạn tặng hay mua ở đâu thế?"

"Nhặt được dưới công ty bọn tôi, mèo hoang." Ngày Văn Hòa nhặt nó, nó đang bị mấy con mèo khác vây quanh, trông như sắp đánh nhau, cô liền nhặt một cành cây chạy tới xua đi.

Lương Côn Đình hỏi: "Thế mà nó chịu theo cô về à?"

Văn Hòa cũng từng nghĩ qua chuyện này: "Có lẽ vì tôi cho nó ăn hai cây xúc xích?"

Cũng có thể vì cô đã sờ con mèo mướp kia, nên nó cảm thấy cô là người đáng tin.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!