Sau triễn lãm, Văn Hòa cơ bản ngày nào cũng theo sát khách hàng. Chạy triễn lãm quả thực có tác dụng, cô chậm rãi theo, chậm rãi mài, cuối cùng cũng ký được hợp đồng đại lý thứ hai của mình.
Ký xong hợp đồng, cô mời mấy đồng nghiệp thân thiết đi ăn rồi hát hò, chơi bên ngoài gần nửa đêm. Sáng hôm sau thức dậy soi gương, cô cảm thấy cả người như thuận ra hẳn.
Nhưng phía Tiêu Tiêu thì không được suôn sẻ như vậy. Chuyển sang phòng ban khác, những lời nói nửa thật nửa giả. Cô ấy đúng là rất ghét Vương Đông Ni, nhưng cũng chưa đến mức không chịu nổi. Thế nhưng khi đơn hàng mà cô ấy có phần tham gia lại bị phân cho Kim Linh, mà đây cũng chẳng phải lần đầu, trong cuộc họp cô ấy nêu nghi vấn, lại bị Vương Đông Ni trực tiếp đè xuống.
Sau họp, Tiêu Tiêu tức đến run người: "Anh ta nói lần trước khách hàng tìm sang đối thủ, nhờ Kim Linh mới giành lại được; lần này là hồ sơ thầu sai, nếu không phải Kim Linh phát hiện thì gói thầu đó coi như bỏ… Thần kinh à, làm gì có chuyện trùng hợp thế?" Càng nói cô ấy càng tức: "Chọc tôi nổi điên tôi sẽ tố cáo hắn, trước tiên tố hắn loạn quan hệ nam nữ, sau đó tố hắn lạm dụng chức quyền, biết đâu còn moi ra được thứ khác."
"Đừng kích động, cô tố cáo hắn rồi thì cô cũng chẳng còn chỗ đứng ở đây nữa đâu." Thà đắc tội quân tử chứ đừng đắc tội tiểu nhân. Văn Hòa sợ cô ấy bốc đồng, vội kéo sang một bên, dịu giọng an ủi.
Lúc đó an ủi xong xuôi, nhưng hai ngày sau, đột nhiên truyền ra tin Tiêu Tiêu nghỉ việc.
Sáng hôm ấy Văn Hòa đi Huệ Châu, lúc về công ty vừa hay gặp Mạnh Trân Trân đang khó nhọc đẩy một chiếc xe, đồ đạc suýt rơi xuống. Cô nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy: "Đi đâu thế?"
"Lên tầng năm." Mạnh Trân Trân thở hồng hộc: "Dọa chết tôi rồi, tưởng là sắp đổ thật."
Văn Hòa đặt đồ trở lại, thấy cái thùng cao gần nửa người: "Sao không tìm người giúp?" Cô nhìn qua, bên trong toàn là đồ gốm, vừa đắt vừa nặng.
"Tôi tưởng chỉ có mấy cái ấm tử sa, ai ngờ còn có cả đồ cắm hoa to thế này." Mạnh Trân Trân tức giận đá nhẹ cái bánh xe: "Không phải bánh xe xoay à, sao đẩy khó thế."
Văn Hòa thấy trên đó có ký hiệu, vẫn là ký hiệu cô đánh dấu lần trước, nói: "Chiếc này đẩy không được trơn lắm."
"Hỏng à? Lễ tân làm ăn kiểu gì thế, đồ rơi vỡ thì ai đền?"
"Cũng không hỏng, chỉ là phải dùng chút kỹ xảo." Thấy Mạnh Trân Trân đang bực bội, Văn Hòa sợ cô ấy đi hỏi tội lễ tân, liền đưa tay xếp lại đồ: "Để tôi đẩy cho, thật ra nắm được cách là được."
Vào thang máy, Mạnh Trân Trân cúi đầu lục lọi đồ bên trong: "Tổng giám đốc Chu nhà cô đi công tác về chưa?"
Văn Hòa lướt tin trong nhóm: "Hình như hôm nay về."
"Vậy vừa hay, lát nữa cô giúp tôi đưa cái này cho Tổng giám đốc Chu, nói là chủ tịch tặng cho ông ngoại anh ấy."
Là một cái ấm tử sa. Văn Hòa cầm trong tay hỏi: "Chủ tịch quen ông ngoại của Tổng giám đốc Chu à?"
Mạnh Trân Trân gật đầu: "Có giao tình, chủ tịch cũng quen bố của Tổng giám đốc Chu. Nếu không thì sao lại coi trọng anh ấy đến vậy."
Thấy Văn Hòa nhìn sang, Mạnh Trân Trân cười: "Cô không biết à? Trong tất cả lãnh đạo cấp cao, chủ tịch thích nhất là Tổng giám đốc Diệp và Tổng giám đốc Chu." Thích Tổng giám đốc Diệp là vì Diệp giống chủ tịch nhất; thích Chu là vì anh khó thuần, không chịu nịnh nọt, mà chính vì khó thuần nên lại càng muốn thu phục cho ngoan ngoãn, phục tùng.
Đẩy đồ lên phòng trưng bày xong, Văn Hòa cầm cái ấm quay về bộ phận kinh doanh. Chu Minh Sơ đang tiếp khách trong văn phòng, cô bèn đi tìm Tinh Tinh trước, hỏi chuyện của Tiêu Tiêu.
Nói là từ chức, nhưng tình trạng hiện tại của Tiêu Tiêu tương đương với đình chỉ công tác, người đã không còn ở công ty. Tinh Tinh nói là cô ấy xảy ra xung đột với Vương Đông Ni, không chịu nộp đơn thì chỉ còn cách chờ bị đuổi, cho nên dứt khoát tự mình rời đi.
Tinh Tinh nói: "Tiêu Tiêu cũng nóng nảy quá, không giữ được bình tĩnh, bị người ta khích hai câu là phát tác ngay."
Văn Hòa hỏi: "Ai khích cô ấy?"
Tinh Tinh bảo cô nhìn sang bên kia: "Nè." Một làn hương nhè nhẹ lướt qua, là Kim Linh đi ngang hành lang.
Vương Đông Ni với Kim Linh, cụ thể là dính với nhau từ khi nào thì chẳng ai nói rõ được, nhưng mọi người chỉ dám bàn tán kín đáo sau lưng, ngoài mặt ai nấy đều giả mù.
Văn Hòa nghĩ một lúc: "Chuyện của Tiêu Tiêu không còn đường xoay chuyển sao, chị Trân có quản được không?"
Tinh Tinh lắc đầu: "Tìm chị ấy thì có ích gì, tìm Tổng giám đốc Chu may ra còn được, nhưng Tổng giám đốc Chu cũng chưa chắc muốn quản… với lại Tiêu Tiêu đã đi rồi, ai biết được."
Đi cũng quá đột ngột, rõ ràng không lâu trước đó còn cùng nhau kề vai sát cánh ở triễn lãm. Văn Hòa đứng dậy, nhìn về phía văn phòng Chu Minh Sơ đã không còn ai, bước qua gõ cửa: "Tổng giám đốc Chu."
Chu Minh Sơ ngẩng đầu nhìn cô một cái, Văn Hòa đi vào: "Đây là đồ chủ tịch đưa, nói là tặng cho ông ngoại anh."
"Thứ gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!