Mấy ngày sau đó, Văn Hòa không đến công ty. Cô thật sự rất bận, bận lắp máy, bận đi gặp khách và thu hồi công nợ, ngày nào cũng chạy ngoài đường. Cô còn tranh thủ dành ra một ngày đến thăm Chung Lộ.
Chung Lộ đang khóc lóc với ba mẹ: "Nếu không phải hai người cứ ép con mua điện thoại cho Chung Chính, thì con đâu đến nỗi ngay cả tiền nằm viện cũng không móc ra nổi?"
Trong phòng bệnh, mợ út rất khó chịu, đang mắng con gái: "Mua cho em trai cái điện thoại mà mua đến mức phá sản à? Còn dám khóc, ai bảo mỗi tháng mày chỉ kiếm được có từng ấy tiền?"
"Con chỉ là môi giới bất động sản, con kiếm được bao nhiêu chứ?"
"Mấy đứa môi giới khác người ta mua nhà mua xe đầy ra, tự mình không đủ cố gắng còn nói cái gì?"
Thế nào gọi là không cố gắng? Chung Lộ không hiểu. Cô ấy mỗi ngày gọi vô số cuộc điện thoại, dẫn khách xem rất nhiều căn nhà, gần như ngày nào cũng tăng ca, tối vẫn còn chạy ngoài đường. Nếu không phải vì dẫn khách đi xem nhà, sao lại ngã thành ra thế này?
"Hai người vốn dĩ chẳng quan tâm gì đến con cả!" Cô nhất thời kích động, lúc ngồi bật dậy thì nhìn thấy Văn Hòa, nghẹn ngào gọi một tiếng: "Chị họ."
Văn Hòa đi vào, đặt hoa quả lên tủ đầu giường, hỏi thăm vết thương rồi hỏi tiếp: "Khi nào xuất viện?"
"Ngày mai làm thủ tục xuất viện rồi." Chung Lộ chủ động đẩy nhẹ mẹ mình: "Mẹ, tiền viện phí là chị họ ứng trước giúp con, mẹ trả lại tiền cho chị ấy đi."
Mợ út ban đầu không nói gì, bị con gái giục gấp quá mới xòe tay ra: "Mẹ không có tiền, con hỏi ba con ấy."
Chung Lộ lại nhìn sang ba, ba cô ấy chỉ cười khẩy mỉa mai: "Có người cánh cứng rồi, lễ phép cũng không còn, gặp trưởng bối cũng chẳng thèm chào, không biết là làm ông chủ to đến mức nào." Đúng là vô giáo dục.
Văn Hòa không nói gì, Chung Lộ xấu hổ đến không chịu nổi: "Mẹ, con xin mẹ đấy, mẹ trả tiền cho chị họ đi. Số tiền đó là con vay của chị ấy, nếu không có chị ấy, con còn không làm nổi ca phẫu thuật!"
Mợ út vẫn than nghèo, đưa tay lật giở hoa quả Văn Hòa mang đến: "Mẹ có đi làm đâu mà có tiền?"
Trong phòng bệnh còn có những bệnh nhân và người nhà khác, ai nấy đều nhìn chằm chằm vào gia đình này. Chung Lộ tức đến run người: "Đừng diễn nữa được không, có mất mặt không hả? Con xin hai người cũng nghĩ cho con một chút đi, con còn phải làm người nữa mà!"
Cô ấy mất kiểm soát hét lớn, khiến y tá bên ngoài cũng phải liếc vào nhìn một cái. Trước bao ánh mắt đổ dồn, mợ nhỏ đành móc điện thoại ra, không tình nguyện chuyển tiền cho Văn Hòa.
Văn Hòa cũng chẳng nói thêm gì, nhận tiền xong liền quay người rời đi, mặc cho cậu út phía sau còn lải nhải chửi mắng.
Chung Lộ thật sự không chịu nổi nữa: "Hai người có thể đừng cay nghiệt như vậy không?"
"Thế nào gọi là cay nghiệt?" Mợ út khó chịu liếc con gái: "Mày tưởng chị họ mày là thứ tốt đẹp gì à? Mày quên rồi sao, hồi nhỏ em trai mày cầm dây chuyền của tao ra nghịch ở chỗ lò sưởi, nó nhìn thấy cũng không thèm lên tiếng, làm tao mất toi cả một sợi dây chuyền vàng!"
Chung Lộ hỏi ngược lại: "Chẳng phải là mẹ đã vu oan cho người ta là ăn trộm dây chuyền trước sao?"
"Lúc nào cũng bênh người ngoài, mày bị thần kinh à?" Hai con ngươi của mợ út trợn ngược lên, hung dữ như muốn nuốt chửng đứa con gái này.
Họ cãi nhau trong đó, còn Văn Hòa thì đã lên xe đi bận việc của mình.
Cô hẹn đánh cầu lông với mấy vị bác sĩ. Ban đầu chỉ có bên Nam Tế, sau đó lại thêm bác sĩ của các bệnh viện và các khoa khác.
Bác sĩ đều có vòng quan hệ riêng, chỉ cần có thời gian Văn Hòa đều sẽ đánh cùng họ vài trận, trò chuyện về cầu lông, nói về ngành, rồi nói đến sản phẩm. Mức độ quen biết lẫn nhau và cơ hội chốt đơn đều ẩn trong từng lần hẹn đánh cầu ấy.
Đánh xong đã là buổi tối. Văn Hòa từ phòng thay đồ bước ra, phát hiện bên ngoài chỉ còn lại Lương Côn Đình.
"Chủ nhiệm của các anh đâu rồi?" Văn Hòa tò mò nhìn quanh, rõ ràng đã nói là cùng nhau đi ăn cơm.
"Nói là có việc, đều đi hết rồi." Lương Côn Đình cầm chìa khóa xe hỏi cô: "Ăn mì hoành thánh không? Tôi biết một quán, hoành thánh với mì đều rất chuẩn vị."
Đánh cầu tiêu hao thể lực, sau trận tìm chỗ ăn là khâu cố định. Văn Hòa theo Lương Côn Đình đến một quán chuyên bán mì hoành thánh. Ông chủ chắc là quen Lương Côn Đình, vừa vào đã chào hỏi anh, sau đó dùng tiếng Quảng hỏi thân phận của Văn Hòa: "Bạn gái à?"
Lương Côn Đình lắc đầu, đưa thực đơn cho Văn Hòa gọi món, tiện thể nói: "Phía sau họ còn có một quầy đồ nướng, cô cũng có thể thử đồ nướng ở đây."
"Được, để tôi xem." Văn Hòa nghe theo anh, gọi trước mấy món nướng rồi mới gọi một bát mì hoành thánh. Ông chủ lại dùng tiếng Quảng hỏi một câu có thêm hành ngò hay không, Lương Côn Đình nói: "Cô ấy không hiểu tiếng Quảng, chú nói tiếng phổ thông đi."
Văn Hòa lại nói: "fei cung." (Không hành)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!