Chương 26: Thiếu yêu thương – Cô bận tâm cô ta là ai làm gì

Tối hôm đó, Văn Hòa quả thật có việc.

Cô bắt taxi đến bệnh viện, Chung Lộ ở phòng cấp cứu tội nghiệp gọi cô: "Chị họ."

Văn Hòa hỏi: "Bạn trai em vẫn không liên lạc được à?"

Chung Lộ gật đầu: "Anh ấy nói đang huấn luyện khép kín, không trả lời tin nhắn."

Huấn luyện khép kín gì mà còn quan trọng hơn chuyện này, Văn Hòa cau mày: "Thế còn đồng nghiệp em, hoặc bạn bè thì sao?"

Chung Lộ nhỏ giọng nói: "Em mới vào công ty này, vẫn chưa quen họ lắm." Nói rồi bất an quan sát Văn Hòa, thật ra cô với người chị họ này cũng không thân thiết gì, lúc này chỉ có thể cầu xin: "Em có một người bạn học ở Tòng Hóa đang trên đường tới rồi, nhưng có lẽ phải rất muộn mới đến được……"

Phòng cấp cứu không yên tĩnh, y tá nhìn thấy Văn Hòa liền đi tới hỏi: "Cô là người nhà bệnh nhân à? Mau đi làm thủ tục nhập viện đi, bệnh nhân vừa mới nôn, có thể có chấn thương nội sọ cần kiểm tra, với lại cô ấy bị ngã gãy xương chắc chắn phải phẫu thuật, cô tranh thủ thời gian nhé."

Văn Hòa nhìn vết thương do ngã trên mặt Chung Lộ, rồi đi làm thủ tục nhập viện, đóng tiền, ký giấy phẫu thuật.

Các quy trình đủ loại cộng thêm phẫu thuật mất hơn ba tiếng, người bạn học của Chung Lộ cũng chạy tới. Đợi đưa Chung Lộ vào phòng bệnh sắp xếp ổn thỏa xong, Văn Hòa bắt taxi rời đi. Cô nhìn điện thoại rất nhiều lần, Chu Minh Sơ chưa từng trả lời tin nhắn.

Văn Hòa muốn gọi cho anh một cuộc điện thoại, lại cảm thấy mấy chuyện vặt vãnh này không muốn để anh biết, thế là do dự rất lâu rồi lại gửi cho anh một tin nhắn, sau đó quay về tắm rửa, gột sạch mùi nước khử trùng trên người.

Người vừa mệt vừa buồn ngủ, đã không còn đầu óc để nghĩ nhiều chuyện, tắm xong Văn Hòa cứ thế ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau vệ sinh cá nhân, thu xếp tới công ty, ngồi xuống viết xong một bản báo cáo thì Chu Minh Sơ xuất hiện.

Anh rất bận, vừa đến đã liên tục có người tìm, họp hành, ký giấy, ủy quyền, văn phòng gần như không lúc nào vắng người.

Văn Hòa vẫn luôn chờ đợi. Đúng lúc một đồng nghiệp lễ tân cũ đến giao chuyển phát, thấy trong văn phòng anh đông người liền để ở chỗ Văn Hòa: "Không phải đồ gấp, lát nữa giúp tôi đưa vào là được."

"Được." Văn Hòa nhận lấy, hai người tiện thể trò chuyện một lúc. Lễ tân ngưỡng mộ nói: "Vẫn là cô tốt hơn, giờ chuyển sang đây rồi, tiền đồ vô lượng."

Văn Hòa nói: "Sao lại tiền đồ vô lượng được, tôi vẫn chỉ là một nhân viên bán hàng nhỏ thôi."

"Cô đừng giả vờ nữa……" Lễ tân hạ giọng hỏi cô: "Nói thật đi, hoa hồng của cô bây giờ có phải rất cao không, tiền cầm về chắc gấp mấy lần bọn tôi chứ?"

"Cô thấy bảng lương của tôi rồi à, sao biết tôi lấy tiền gấp mấy lần cô?" Văn Hòa cười hề hề đánh trống lảng.

Chỉ thấy sói ăn thịt, không thấy sói bị đánh. Nếu có ai nói với cô rằng, sang làm bán hàng rồi sẽ bị tính kế, bị cướp đơn, ra ngoài ngồi ghế lạnh cả ngày, WeChat gửi mười tin không ai trả lời một tin nào, cô nghĩ mình chắc cũng sẽ do dự.

Gần đến trưa, văn phòng Chu Minh Sơ cuối cùng cũng không còn ai.

Văn Hòa cầm kiện hàng đi gõ cửa: "Tổng giám đốc Chu."

Chu Minh Sơ liếc cô một cái: "Để trên bàn." Anh tiện tay chỉ một chỗ, Văn Hòa đặt kiện hàng lên, rồi lưỡng lự đứng đó.

Lần này Chu Minh Sơ đến mắt cũng không ngẩng lên: "Còn việc gì?"

"Anh…… tối qua anh có nhận được tin nhắn của tôi không?" Văn Hòa hỏi.

Chu Minh Sơ nói: "Nhận rồi, có vấn đề gì sao?"

Thần sắc Văn Hòa khẽ khựng lại. Cô còn nghĩ sẽ giải thích với anh chuyện tối qua, nào ngờ anh lạnh nhạt như thể không quen biết cô.

Nhưng Văn Hòa quan sát một chút, cảm giác anh lại không giống đang nổi giận, nghĩ đi nghĩ lại vẫn mở miệng nói: "Tối qua tôi, thật sự là có việc."

Chu Minh Sơ dường như không nghe thấy. Anh nghe xong một cuộc điện thoại thì kéo ngăn kéo ra: "Về chỗ của cô đi, bận gì thì bận nấy." Nói xong, anh cầm chìa khóa xe, đứng dậy rời đi.

Văn Hòa đứng trong văn phòng anh thêm một lúc, rồi xoay người trở về chỗ ngồi, thấy Tiêu Tiêu với Kim Linh dường như đang căng thẳng trong phòng họp nhỏ. Một lát sau, Tiêu Tiêu mặt mày tức giận bước ra, bực đến mức ừng ực uống liền mấy ngụm nước, còn Kim Linh thì như không có chuyện gì, chủ động chào Văn Hòa.

Văn Hòa cảm thấy mình đi đường cũng phải chậm lại, nhìn xuống chân cô ta: "Chân em thế này đã xuống giường đi lại được rồi à?"

"Không vấn đề gì lớn." Kim Linh mang một chiếc giày bơm hơi: "Bác sĩ nói em hồi phục rất nhanh." Cô ta cười tươi nhận một cuộc điện thoại rồi rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!