Chương 23: Đừng gọi cho tôi – Đừng chạm

Thứ Hai bắt đầu huấn luyện kéo dài, mấy tháng sau quay lại Hoàng Sơn, gặp đúng một ngày mưa gió.

Ngày đầu tiên quả nhiên là leo núi. Khi tới cầu Bộ Tiên, gió thổi đặc biệt mạnh, đội trưởng liên tục nhắc nhở đừng qua đống đá nhỏ bên kia, nhưng vẫn có một đồng nghiệp bên bộ phận kinh doanh chạy sang chụp ảnh, còn để điện thoại bị gió thổi rơi xuống vực.

Đội trưởng sợ đến hồn bay phách lạc, Chu Minh Sơ bước qua: "Tai không mọc, não cũng không có à?" Anh chửi thẳng. Trong màn sương mù mịt, người bên kinh doanh kia còn thò đầu định vớt điện thoại, lại bị anh mắng một câu "không muốn sống nữa à" mà co đầu rụt cổ quay về.

Văn Hòa ừ một tiếng, hai người tiếp tục đi lên, nhìn thấy mấy con khỉ.

Những con khỉ ấy mắt vừa to vừa tròn, ngồi trên sườn đá gặm móng vuốt, không sợ người nhưng cũng chẳng thân thiết.

"Đại Nhãn Tử!" Chương Như gọi từng con khỉ: "Lâm Thông~ Phùng Thiền~ anh Ba~" Cô ấy gọi rất hăng, thấy một con khỉ mặt dài, trông dữ tợn, liền huých Văn Hòa: "Cậu gọi một tiếng Chu Minh Sơ xem nó có qua không."

Văn Hòa lắc đầu: "Mình không gọi."

"Nhát gan." Chương Như chê.

Văn Hòa nhỏ giọng nói: "Cậu gọi Diệp Ấn Dương, mình sẽ gọi Chu Minh Sơ." Nói rồi, cô liếc cô ấy một cái.

Chương Như nghĩ có gì đâu mà không dám, cô ấy hít sâu, dồn khí xuống đan điền, nhưng vừa đưa tay lên miệng mới kêu được một tiếng "Diệp", Diệp Ấn Dương ở phía trên đã quay đầu lại. Cô ấy sợ tới mức lập tức giơ tay làm động tác chữ V: "Yeah!"

Văn Hòa không nhịn được, bật cười run cả người.

Ngày thứ hai là CS ngoài trời (*), doanh trại rất lớn, nguy hiểm cũng không ít.

Văn Hòa từ một trận hỗn chiến chạy vào một căn phòng nhỏ, rồi lác đác có thêm vài đồng đội vào theo. Mọi người đang trốn bên trong nhìn nhau trừng trừng thì Tinh Tinh "suỵt" một tiếng: "Có người tới."

Tất cả lập tức cảnh giác cao độ, đồng loạt nhìn chằm chằm về phía cửa.

Người bên ngoài bước chân rất nhẹ, không nhanh không chậm tiến lại gần, lúc thì cố ý tạo ra chút động tĩnh, lúc lại hoàn toàn im lặng.

Ai nấy đứng ngồi không yên, tất cả họng súng đều chĩa về bên trái. Tiêu Tiêu lấy hết can đảm kéo cửa ra, bên ngoài không có ai, nhưng vừa quay đầu lại thì suýt nhảy dựng lên: "Tổng giám đốc Chu?"

Bên cửa sổ, Chu Minh Sơ cau mày nhìn họ: "Trốn hết ở đây làm gì, chuẩn bị để người ta một mẻ tóm gọn à?"

Tiêu Tiêu kịp phản ứng: "Đúng đúng, bọn tôi không thể ở hết chỗ này, phải phân tán mục tiêu."

Mấy người thở phào một hơi, chuẩn bị chuyển điểm, Chu Minh Sơ chỉ về phía xa, nơi có một chiếc xe cũ bỏ hoang: "Bên kia, ai qua đó một chuyến."

Có lẽ là ám chỉ có địch, nhưng đoạn đường này quá trống trải, nguy cơ lộ diện rất cao. Do dự một lúc, Văn Hòa bước ra nói: "Để tôi đi, tôi cao, mục tiêu rõ hơn."

Chu Minh Sơ cũng không nói gì, chỉ chỉ vị trí cho cô: "Chú ý tìm chỗ ẩn nấp."

Văn Hòa "vâng" một tiếng, giẫm lên lá cây chạy qua. Quả nhiên bốn phía đều có động tĩnh, cô nghe Chu Minh Sơ ra một câu chỉ thị, vội vàng ngồi thụp xuống tại chỗ, vô số đạn sơn bay vèo vèo qua trên đỉnh đầu.

Chu Minh Sơ dẫn người vòng ra phía sau, trong lúc hỗn loạn quét sạch một tốp đối thủ. Sau trận hỗn chiến, anh dùng chân móc qua một cái túi, bên trong có một quả lựu đạn.

Văn Hòa thấy anh không có ý lấy, liền lặng lẽ bỏ vào túi mình. Vừa lúc gần đó có động tĩnh, cô theo phản xạ quay sang ngắm bắn, suýt nữa thì bị phát súng từ tháp canh bắn trúng.

Văn Hòa vội lùi nhanh mấy bước về sau, đụng phải một bức tường thịt. Chu Minh Sơ gần như nhấc bổng cô sang bên: "Biết tình hình thế nào không mà lao lên phía trước?"

"Tôi có thể bắn trúng." Văn Hòa vừa giải thích xong đã bị Chu Minh Sơ kéo mạnh ra sau lốp xe, tránh được một loạt đạn đánh úp.

Không có chút kinh nghiệm thực chiến nào, cứ nghĩ ngắm chuẩn là vô địch. Chu Minh Sơ nói: "Con người là biết di chuyển, biết phản kích, biết mai phục, đâu ra lắm bao cát ngoan ngoãn đứng yên cho cô bắn như thế?"

Anh nhìn chằm chằm cô, sau cặp kính bảo hộ là đôi mắt sắc bén. Bị nói đến tức ngực hụt hơi, Văn Hòa đợi xác nhận an toàn xong liền muốn rời đi.

"Di chuyển cái gì?" Giọng Chu Minh Sơ như ma quỷ lơ lửng trên đỉnh đầu.

"Anh chẳng phải nói tụ lại một chỗ không tốt sao? Tôi đi chỗ khác." Văn Hòa không muốn để ý tới anh nữa, lau kính bảo hộ, tự mình khom lưng men theo một đoạn tường thấp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!