Chương 2: Làm sao thuyết phục Tổng giám đốc Chu

Một tuần tuyển người, một tuần bàn giao, khoảng nửa tháng sau, Văn Hòa chính thức chuyển sang bộ phận kinh doanh.

Tinh Tinh rất mừng cho cô. Ngày đầu đi làm, hai người cùng mua bữa sáng ở cửa hàng tiện lợi, Tinh Tinh nói: "Lát nữa mình đi họp tuần trước, họp xong sẽ có người dẫn cậu."

Văn Hòa gật đầu: "Được."

Vừa nói chuyện vừa đi ra ngoài, thấy bóng dáng Chu Minh Sơ, cả hai đều ăn ý dừng bước. Tinh Tinh nhìn Văn Hòa: "Hay là mình ăn xong rồi lên?"

Văn Hòa nhìn đồng hồ: "Cũng được."

Sau khi nói xong thì quay lại cửa hàng tiện lợi, tìm một chỗ ngồi xuống.

Xem ra không chỉ cô, Tinh Tinh cũng có phần e dè vị Phó tổng này.

Hai người từ từ ăn hết bữa sáng, còn hơn mười phút nữa mới đến giờ làm.

Văn Hòa theo Tinh Tinh lên thẳng phòng họp tầng ba. Người vào phòng họp không ngừng, chẳng mấy chốc đã đông nghịt đầu người. Máy lạnh mở hơi thấp, Văn Hòa định xoa tay cho đỡ lạnh, nhưng trước đó đã bị mùi nước hoa hỗn tạp xộc lên khiến cô hắt hơi một cái.

Phòng họp càng lúc càng ồn, người thì soi gương trang điểm lại, người thì ngáp dài vươn vai, kỷ luật thật sự không tốt.

Thấy cô đang xoa tay, Tinh Tinh hỏi: "Cậu căng thẳng à?"

Căng thẳng là điều không tránh khỏi, dù sao cũng là ngày đầu chuyển sang bộ phận mới. Văn Hòa ngượng ngùng cười: "Tối qua mình gần như không ngủ."

"Không sao đâu." Tinh Tinh an ủi: "Sau này quen dần là được."

"Ừ." Văn Hòa gật đầu, bật điện thoại xem giờ: "Sắp đến giờ rồi phải không?"

Đúng là đến giờ rồi. Tinh Tinh đứng lên gõ bàn: "Các đồng nghiệp, đến giờ họp rồi." Cô lên tiếng giữ trật tự, nhưng ai nấy đều như không nghe thấy, cho đến khi Chu Minh Sơ xuất hiện.

Phòng họp vẫn ồn ào, thậm chí có người đùa giỡn làm đổ hai ly cà phê, chất lỏng văng tung tóe. Chu Minh Sơ đứng ở cửa, không biết ai là người đầu tiên gọi một tiếng "Tổng giám đốc Chu", âm thanh trong phòng họp như những quân cờ domino bị đẩy ngược, từ lớn đến nhỏ nhanh chóng lặng xuống.

Chu Minh Sơ cứ thế đứng ở cửa, chờ bên trong yên tĩnh, cũng chờ bên trong dọn dẹp sạch sẽ.

Sự chờ đợi không lời như vậy là một kiểu giày vò. Đồng nghiệp gây ra sự cố không tìm được khăn giấy, Văn Hòa lấy từ túi mình đưa qua. Người kia nhận lấy, lập tức lau từ mặt bàn xuống sàn, sau đó vứt ly đi, ngoan ngoãn ngồi vào chỗ, không dám lên tiếng nữa.

"Tổng giám đốc Chu." Một vị quản lý lại gọi một tiếng, Chu Minh Sơ mới bước vào. Không lâu sau cuộc họp bắt đầu, Văn Hòa đưa tay sờ gót chân, mấy giọt cà phê vừa rồi bắn vào trong giày, lòng bàn chân hơi dính dính khó chịu.

Họp tuần là chương trình cố định, nói về thu hồi công nợ và đấu thầu, rồi đến chuyện quản lý khu vực. Chu Minh Sơ không nói dư một lời, mặt cũng không biểu lộ gì thừa, buổi họp diễn ra hiệu quả nhưng đầy áp lực. Đến mục cuối cùng trong chương trình cố định là giới thiệu nhân viên mới.

Là một trong những người mới của bộ phận kinh doanh, Văn Hòa cũng đứng lên.

Đến lượt cô, vị quản lý nói một câu: "Chắc mọi người đều biết rồi nhỉ, mỹ nữ ở quầy lễ tân – Văn Hòa, sau này cũng là một thành viên của bộ phận kinh doanh chúng ta."

Trong phòng họp có rất nhiều người nhìn cô, ánh mắt dò xét có, tò mò kỳ quặc cũng có. Sau phần giới thiệu ngắn gọn, Văn Hòa mỉm cười nói: "Rất vinh hạnh khi được gia nhập bộ phận kinh doanh và làm việc cùng mọi người, sau này mong các anh chị giúp đỡ nhiều hơn."

Nói xong, cô nhìn về phía trước, hơi do dự: "Cũng… rất cảm ơn Tổng giám đốc Chu đã cho tôi cơ hội này, tôi nhất định sẽ làm việc chăm chỉ, không để anh thất vọng."

Giống như hôm ở phòng bida, ánh mắt Chu Minh Sơ nhìn cô không hề dao động, biểu cảm cũng chẳng khác gì khi nhìn người khác.

Văn Hòa thầm thở phào, chỉ là mỗi lần đối diện với anh, cô lại có cảm giác như mình vừa làm sai chuyện gì đó, chỉ có thể cố gắng che giấu sự không thoải mái ấy, ngồi xuống lặng lẽ nghe họp, làm một người mới cẩn trọng dè dặt.

Đợi đến khi tan họp, Văn Hòa được phân cho một người phụ trách hướng dẫn, nhưng người đó rất bận, nhận mấy cuộc điện thoại rồi đi ra ngoài. Trước khi đi, gửi cho cô mấy bộ PPT và tập tài liệu sản phẩm, bảo cô tự xem ở công ty.

Thế là Văn Hòa bị "đẩy" về bàn làm việc mới, mở PPT ra, bên trong toàn là đoạn văn dài kèm hình ảnh, xem một lượt cũng mất nửa buổi sáng.

Cảm thấy hơi khát, Văn Hòa đứng dậy đi đến phòng nước. Bên trong có một đồng nghiệp tên là Hồ Phương đang lấy đồ. Đồ để ở ngăn tủ treo khá sâu, thấy chị ấy với không tới, Văn Hòa giúp lấy xuống: "Còn cái nào nữa không ạ?"

Hồ Phương chỉ vào bên trong: "Giúp chị lấy luôn cái chai kia nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!