Đến thứ Sáu, bên bộ phận kinh doanh có người tới gây chuyện, là Khương Khương – nhân viên đã nghỉ việc trước đó.
Offer của cô ta nhiều lần bị Vương Đông Ni phá hỏng, lần này cô cầm theo bản ghi âm chạy thẳng tới phòng kinh doanh làm ầm ĩ một phen. Vì lúc đó có khách hàng ở đây, Vương Đông Ni buộc phải xin lỗi, còn cam đoan sau này sẽ không tái phạm nữa, như vậy mới dỗ được người ta rời đi.
Quả nhiên, tiểu nhân vẫn phải dùng vô lại trị.
Hôm đó không chỉ có khách hàng mà còn có một buổi đào tạo, toàn bộ phòng kinh doanh đều chứng kiến màn kịch này. Có đồng nghiệp lén tính thời gian, thì thầm sau lưng: "Có cần phải làm tới mức đó không, người ta nghỉ việc hơn nửa năm rồi còn gì."
"Đúng thế, người ta cũng chẳng dễ dàng gì. Nghe nói Khương Khương tiêu hết tiền tích cóp rồi, bây giờ phải dựa vào việc làm nhân viên hỗ trợ khám bệnh để kiếm chút tiền sinh hoạt."
"Haiz, Tổng giám đốc Vương cũng keo kiệt quá, đúng là đáng đời."
Tiếng thở dài, tiếng cảm thông vang lên không dứt. Dường như màn náo loạn của Khương Khương khiến mọi người hả hê trong lòng. Giữa đủ loại lời bàn tán ấy, Văn Hòa từ đầu đến cuối vẫn lặng lẽ làm việc của mình, không xen vào lấy một câu.
Không lâu sau khách hàng rời đi, Tinh Tinh vẻ mặt căng thẳng thông báo cho mọi người: "Mọi người chuẩn bị một chút nhé, mười phút nữa đến phòng họp lớn."
Đến phòng họp thì đương nhiên là họp rồi. Một nhân viên đã nghỉ việc lâu như vậy còn chạy tới gây chuyện, lại đúng lúc có khách hàng ở đó, nếu nói không có nội gián thì Vương Đông Ni tuyệt đối không tin.
Trên mặt anh ta nở nụ cười mỏng: "Bây giờ tôi cho một cơ hội để tự thú. Ai làm thì tự đứng ra, tôi không hỏi nhiều, chỉ muốn hỏi xem tôi đã đắc tội chỗ nào với người đó, chúng ta nói chuyện riêng, giải quyết hiểu lầm cho rõ ràng. Có chỗ nào tôi sửa được thì tôi sẽ cố gắng sửa, tránh ảnh hưởng đến công việc sau này."
Nói vậy, trừ khi là kẻ ngốc mới đứng ra.
Trong phòng họp, ai nấy đều nói không liên quan tới mình, nhưng cũng nhìn qua nhìn lại, tò mò rốt cuộc là ai làm.
Sự kiên nhẫn của Vương Đông Ni chẳng còn bao nhiêu: "Không nói đúng không? Vậy tôi điều tra từng người một."
Tên tay sai của anh ta lập tức hiến kế: "Đơn giản thôi, bảo tất cả mọi người lấy điện thoại ra, kiểm tra tin nhắn, cuộc gọi, lịch sử chat WeChat là biết ngay."
"Được." Vương Đông Ni nhấn từng chữ một, "Cứ làm theo cách đó."
Anh ta đang bực bội, châm một điếu thuốc ngồi trên ghế chờ kết quả, Chu Minh Sơ lại dội cho anh ta một gáo nước lạnh: "Dám làm chuyện này thì WeChat đã xóa từ lâu rồi, anh kiểm tra được cái gì?"
Câu này khiến Vương Đông Ni sững người, anh ta gạt điếu thuốc hỏi: "Vậy anh nói xem kiểm tra kiểu gì?"
"Phòng quản lý doanh nghiệp dùng để làm gì?" Chu Minh Sơ nói, "Trực tiếp kéo lịch sử VPN của công ty ra. Cũng không cần tra lâu, lần trước anh nhận cuộc gọi điều tra lý lịch là khi nào, thì bắt đầu tra từ ngày đó."
Trong đám đông, Văn Hòa lặng lẽ siết chặt điện thoại.
Ánh mắt Chu Minh Sơ quét qua từng người, đến chỗ Văn Hòa thì dừng lại thoáng chốc, rồi chậm rãi bổ sung thêm một câu: "Trước tiên tra từ những người không có WeChat của nhân viên gây chuyện."
Giọng anh như vang ngay trên đỉnh đầu Văn Hòa, lại giống như một tiếng sấm chậm rãi nổ tung, làm màng nhĩ cô ong ong. Văn Hòa nghiêng đầu, trên mặt Chu Minh Sơ không hề có chút biểu cảm nào, cũng hoàn toàn không nhìn cô.
Nhưng tim cô lại đập thình thịch.
Vương Đông Ni bỗng đập mạnh bàn: "Đúng, tra VPN!" Trừ phi người báo tin chưa từng đăng nhập WeChat trong công ty, nếu không chỉ cần kéo lịch sử ra là mọi thứ rõ ràng hết.
Anh ta lớn tiếng gọi người: "Điền đơn đi, bảo phòng quản lý doanh nghiệp điều lịch sử lại." Nghĩ một chút lại thấy không ổn, "Không, trước tiên xem điện thoại, xem ai không có WeChat họ Khương."
Anh ta muốn xem rốt cuộc là xóa rồi hay là chưa từng thêm. Chưa thêm thì còn dễ nói, còn xóa rồi, đương nhiên là có tật giật mình.
Trong phòng họp nhất thời xì xào bàn tán. Mọi người đều dùng máy tính của công ty, có tra thì cũng chẳng có gì để nói. Chỉ là Khương Khương đã nghỉ việc lâu như vậy, không ít người bắt đầu nghĩ xem mình có xóa WeChat của cô ta chưa, rồi liệu có bị lôi ra kiểm tra hay không.
Văn Hòa đứng như ở giữa tâm bão, khẽ cắn vào mặt trong môi.
Vương Đông Ni tựa người vào bàn họp, ánh mắt âm trầm quét qua từng người có mặt:
"Có lẽ mọi người chưa rõ, vị khách hôm nay là người của thương hội. Nếu chuyện hôm nay ảnh hưởng tới đơn làm ăn này, quay đầu lại tôi còn phải hỏi bên pháp chế xem nên tính sổ khoản thiệt hại kinh tế này thế nào."
Theo cái mức tàn nhẫn đó, người bị tra ra e là phải lột một lớp da.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!