Chương 17: Cái eo này cái chân này – Yêu đương nơi công sở

Vừa đến công ty, một tiếng huýt sáo bay ngang tai cô, Chương Như khoác vai cô: "Gái đẹp, chịu để người ta tán không?"

Văn Hòa không hiểu: "Hả?"

"Ý là người ta có thể cua cô không ấy." Mạnh Trân Trân đi sau cũng bước tới, trợn mắt nhìn cô: "Cái eo này cái chân này, chậc chậc chậc… đúng là gương mặt đại diện của công ty có khác, hơi ăn diện tí là đẹp xỉu."

Văn Hòa bật cười, chỉ chỉ khẩu trang của Mạnh Trân Trân: "Mặt còn đỏ không?"

"Đỏ chứ, một ngày ba cái mặt nạ cũng không hạ được." Mạnh Trân Trân thở dài, nói cứ như bỏ tiền ra để mua khổ.

"Mắc gì vậy, nói ai già hả?" Mạnh Trân Trân đưa tay móc móc sợi dây chuyền ngọc trai của cô, vẫn còn xám xịt: "Đeo cái chuỗi hạt của Sa Tăng làm gì?"

"Chú gì?"

"Chú cấm sắc."

Thang máy lên đến, trong đó có mấy người, gồm cả Diệp Ấn Dương và Chu Minh Sơ. Các cô bước vào, chào hỏi: "Tổng giám đốc Diệp chào buổi sáng, Tổng giám đốc Chu chào buổi sáng."

Bên trong hơi chật, Văn Hòa và Mạnh Trân Trân đứng ở vị trí gần cửa. Mạnh Trân Trân ngửi được mùi hương trên người Văn Hòa: "Cô xịt nước hoa gì thế, mua ở đâu vậy?"

"Của Chloé." Văn Hòa nói khẽ: "Lát tôi gửi link cho."

Cô len lén nhìn vào mặt kim loại phản chiếu: cái đầu của chiếc túi Mickey nhà Chương Như đang chọt sát tay áo của Tổng giám đốc Diệp, còn động tác trở tay của Tổng giám đốc Diệp trông y như đang bóp mũi con Mickey. Chương Như thì đang nhai sing gum, tinh thần rực rỡ, có cảm giác sắp thổi bong bóng đến nơi.

Thang máy mở cửa, Văn Hòa và Mạnh Trân Trân đi phía sau Chu Minh Sơ. Mạnh Trân Trân bàn với cô chuyện lễ kỷ niệm công ty sắp tới, cần hỗ trợ đón khách:

"Cô yên tâm, chắc chắn không mệt như năm ngoái, năm nay tổ của cô phụ trách điểm danh thì chỉ lo điểm danh, không cần đứng trong hội trường."

Cô ấy đã mở lời vậy thì Văn Hòa chắc chắn sẽ đi. Cô gật đầu: "Thật ra đứng trong hội trường cũng không sao… chỉ là cái váy năm ngoái… hơi ngắn."

Mạnh Trân Trân bật cười: "Là do cô cao quá đó, cái váy của MC mà đưa cho cô mặc thì vừa luôn…" Cô ấy cười xong lại chợt nhớ ra: "À đúng rồi, sang năm cô có thể đăng ký làm MC, lúc đó thử ghi danh xem."

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, Mạnh Trân Trân nhận được một tin nhắn, liền chạy lên gọi Chu Minh Sơ: "Tổng giám đốc Chu, sếp hỏi khách khoảng mấy giờ đến ạ?"

Chu Minh Sơ nhìn đồng hồ: "Đang trên đường đón ở sân bay rồi, chắc trước mười một giờ sẽ đến."

"Vâng, vậy có thể phải để bên kinh doanh tiếp khách trước, Chủ tịch Trần vẫn chưa qua cửa hải quan."

Chu Minh Sơ gật đầu, ánh mắt lướt qua Văn Hòa, rồi đi vào văn phòng mình.

Văn Hòa bị cái nhìn ấy chặn đứng.

Bàn làm việc của cô và Chu Minh Sơ cách nhau một khoảng, nhưng hướng của cô lại đối diện thẳng văn phòng anh, ngẩng đầu là có thể thấy anh; và ngược lại, anh cũng như vậy.

Cô có thể cảm nhận được thỉnh thoảng một ánh nhìn từ anh. Trong lòng cô như có kiến bò. Việc hưởng thụ ánh mắt của đàn ông, nói ra thì sẽ bị công kích, bị chế giễu, bị phê phán, nhưng trong một tia ý nghĩ rất kín đáo, dường như đó lại là bản năng không thể nói thành lời.

Như lấy hết can đảm, Văn Hòa cũng ngẩng đầu nhìn lại. Chu Minh Sơ thì cầm điện thoại đứng dậy, quay lưng về phía cô nghe máy. Không bao lâu sau khách đến, anh lại đi sang phòng tiếp khách.

Văn Hòa đăng nhập hệ thống kiểm tra lại những đơn hàng trong tay mình, đồng thời cũng nhắn WeChat với Chương Như, bàn chuyện trưa nay ăn ở đâu.

Văn Hòa biết cô ấy đang muốn tiết kiệm tiền cho mình, nên dặn luôn: "Mình vừa nhận hoa hồng rồi, trong tay có tiền mà."

Đơn đặt hàng bên đại lý Hà Bắc ký cho cô, ít nhất mùa này cô không phải lo thành tích. Tuy giờ cô chưa mời nổi bữa hai nghìn một suất, nhưng tìm một quán hơi mắc một chút thì không thành vấn đề.

Văn Hòa quan tâm: "Cổ họng sao vậy?"

"Không biết nữa, chắc gần đây cái miệng bận quá." Chương Như gửi thêm một icon ngoáy mũi.

Văn Hòa nhớ lại cảnh buổi sáng cô thấy Chương Như với Tổng giám đốc Diệp, một người thì ánh mắt biết cười, một người thì khí thế phăm phăm, lại nhớ đến danh sách khách hàng Chương Như bảo cô đi thăm hồi năm ngoái, cảm thấy chắc là có liên quan đến vị sếp kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!