Con người vì sao lại muốn đến gần người mà mình sợ? Trong phút chốc, Văn Hòa cũng không giải thích nổi, có lẽ là ban đêm luôn khiến người ta bộc phát một loại dũng khí chẳng hiểu từ đâu ra, hoặc cũng có thể, chỉ đơn giản là không muốn đi ngược lại dòng cảm xúc trước mắt.
Kéo giãn gân cốt, xoa bóp đến mệt bã, cô vừa trải qua một trận ** *n như đánh nhau xong thì mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. Cô cảm giác có ai đang nhìn mình, tỉnh dậy liền chạm vào đôi mắt quá mức bình tĩnh của Chu Minh Sơ. Anh chẳng nói câu nào mà cứ nhìn chằm chằm cô, như đang xem xét hay cân nhắc thứ gì đó, thấy cô tỉnh rồi thì vòng tay ra sau lưng cô, ấn vào xương bả vai, ngón trỏ nhẹ nhàng trượt lên trượt xuống. Cảm giác ấy khiến người ta run lên, cũng khiến người ta rợn cả sống lưng.
Văn Hòa bị anh chạm đến mức nổi hết da gà, lại bị nhìn đến tim đập loạn, gương mặt Chu Minh Sơ trở thành thứ cô không dám truy xét. Cô khó chịu dịch ra sau một chút, vừa định ngồi dậy thì bị anh kéo xuống, kéo rất tự nhiên vào trong ngực rồi lại thêm một lần nữa.
Độ cứng ấy của anh, chỉ cần áp gần là khiến da thịt cô căng siết lại. Văn Hòa hơi muốn dịch lùi, nhưng rất nhanh bị anh giữ chặt vai, mấy ngón tay của Chu Minh Sơ bấu lấy xương cô, hoàn toàn không thể lui nữa.
Mùi sau đó hơi ẩm, hơi tanh, ẩm là mồ hôi, tanh là thứ khác. Một đêm rối loạn như vậy, Văn Hòa chìm vào giấc ngủ mệt mỏi giữa bầu không khí nóng hầm hập.
Khi tỉnh lại, tay cô hơi đau, lưng cũng đau. Mở mắt ra thì thấy Chu Minh Sơ đang đứng bên cạnh mặc quần áo.
Dáng người anh rất đẹp, vai rộng lưng dày, sải tay cũng dài. Cô lại nhớ đến tối qua lúc anh nghiêng người, một cánh tay xiết cô như vắt khăn, các ngón tay như muốn bấu vào thịt cô vậy.
Cài xong nút áo, Chu Minh Sơ quay lại phát hiện cô đã tỉnh, đứng đó nhìn cô một lúc rồi cúi người sát lại.
Hơi thở và nhiệt độ của đàn ông trẻ như một lớp hơi nóng úp xuống. Văn Hòa còn hơi choáng vì ngủ say, lúc anh cúi xuống theo bản năng khẽ tránh ra sau. Chu Minh Sơ dừng một chút, rồi chỉ về phía sau lưng cô: "Đưa tôi cái đồng hồ."
Lúc ấy Văn Hòa mới phát hiện thứ đang cấn vào lưng mình là một chiếc đồng hồ, cô lấy ra đưa cho anh. Chu Minh Sơ đeo đồng hồ, cầm chìa khóa xe, đi ra khỏi phòng ngủ, rồi ra khỏi căn phòng thuê này.
Tòa nhà này ánh sáng không tốt lắm, đèn cảm ứng hành lang cũng không nhạy, nhưng khu vực chung vẫn khá sạch, đến thùng rác trong thang máy cũng được đặt ngay ngắn, nhìn là biết hằng ngày có người dọn dẹp.
Ra khỏi thang máy, đi đến cạnh xe, Chu Minh Sơ cầm chìa khóa đứng một lát, mở cửa ngồi vào nhưng vẫn chưa nổ máy.
Ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng, anh muốn hút thuốc nhưng không tìm thấy bao thuốc và bật lửa.
Chuyện này dường như cho anh một lý do. Anh đẩy cửa xuống xe, đúng lúc thấy một chiếc Lexus chạy vào từ đầu ngõ, cửa xe hạ xuống, một ông đầu hói thò ra quát: "Này! Ở đây không được đậu xe đâu."
Chu Minh Sơ quay lại, thì thấy ông chủ nhà – chú Lương, bước xuống xe nhìn anh, không nhớ ra anh là ai: "Cậu ở phòng nào vậy?"
"Quên rồi." Chu Minh Sơ đúng thật không nhớ số phòng.
"Lần sau đừng đậu ở đây." Chú Lương nheo mắt nhìn anh: "Chỗ này là bãi xe riêng của tôi. Cậu chiếm chỗ rồi tôi đậu đâu?"
Người lớn tuổi bản xứ giọng thường to và gắt. Chu Minh Sơ không muốn nói nhiều, quay lại ghế lái, lúc nổ máy còn ngẩng lên nhìn mái hiên có gắn song sắt chống trộm kia, rồi mới đạp ga rời khỏi nơi này.
Nghe tiếng xe dưới tầng khởi động, Văn Hòa chui trong chăn cũng chậm rãi thở ra một hơi.
Cô chui đầu ra rồi lại nhắm mắt một chút, móc chiếc váy ngủ ở cuối giường lên mặc lại, cầm q**n l*t trong tay, đứng dậy ra ban công nhìn xuống dưới, rồi mới đi vào nhà vệ sinh.
Cơ thể vẫn còn chút ê ẩm và mềm nhũn chưa hồi lại. Nước nóng từ vòi sen chảy từ vai xuống mu bàn chân, cô cúi đầu nhìn thân thể mình, không có dấu vết rõ ràng nào. Nhưng tắm xong đi đánh răng, nhìn thấy gương mặt mình trong gương, cô lại có một cảm giác xa lạ sau cơn bốc đồng.
Cả tòa nhà rất yên tĩnh. Ngoài những người ở lại ăn Tết, e rằng cô là người trở về đầu tiên.
Vừa tắm xong đã thấy tin nhắn của Lưu Doanh gửi đến, nói đám bạn học không thấy cô thì ai nấy đều hụt hẫng, hẹn lần sau gặp lại, bảo cô tuyệt đối đừng cho leo cây nữa.
Văn Hòa nhìn mấy cái tên trong nhóm, thật ra chẳng còn ấn tượng gì nhiều, hoặc nói đúng hơn, dáng vẻ bọn họ trong nhóm chat không giống trong ký ức của cô. Cô mở tủ lạnh lấy bát chè tối qua, ngồi trong phòng khách tự mình ăn từng miếng, ánh nắng phản chiếu từ bức tường lên gương soi toàn thân, trong gương là dáng vẻ thất thần của cô, và chiếc khăn quàng bị văng xuống đất trong lúc quấn lấy nhau tối qua.
Văn Hòa bước qua nhặt lên, bỗng nhớ ra, đây là đồ Dương Vũ tặng.
Suốt tuần sau cô đợi tay hồi phục. Trước Rằm tháng Giêng, Chương Như gọi điện đến. Bị nhốt trong phòng thuê buồn đến mốc người, Văn Hòa hẹn cô ấy đi đánh cầu lông.
Cũng chẳng phải cô thích môn này đến thế, chỉ là có không ít khách hàng mê chơi, nên cô từng đặc biệt tìm người tập cùng. Lâu rồi không đánh, cô sợ tay bị cứng.
Không ngờ vừa đến sân cầu đã gặp Khương Khương, đồng nghiệp cũ phòng Kinh doanh số Hai.
Chương Như hỏi Khương Khương giờ làm ở đâu, Khương Khương lập tức tức điên lên: "Từ lúc tôi nghỉ E
-Khang rồi về quê chơi một thời gian, sau đó mới tìm việc. Ban đầu mọi thứ đều tốt, ai ngờ lúc công ty người ta gọi điện làm khảo sát lý lịch, cái đồ Vương Đông Ni khốn nạn đó cố tình bảo người ta nói xấu tôi, làm tôi mất luôn cái offer!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!