Khách sạn mới, theo lời chồng của Lưu Oánh thì ông chủ là người Thâm Quyến, chỗ thiết kế khách sạn cũng là của Thâm Quyến. Văn Hòa cùng Lưu Oánh đi dạo một vòng trong khách sạn, đơn vị thiết kế của Thâm Quyến nhưng lại hòa trộn phong cách Huệ phái rất khéo; bên ngoài có giếng trời và đình nghỉ, nói là từ đường cũ thì có thể không hợp, trông giống mấy căn nhà cổ được sửa mới hơn.
Buổi tối ru con ngủ xong, Lưu Oánh và Văn Hòa vừa ăn khuya vừa trò chuyện. Có mấy bạn học nghe nói họ đang ở Hoàng Sơn, cũng muốn sang chơi, hào hứng bảo phải làm một buổi họp mặt bạn cũ gì đó.
Lưu Oánh cũng phấn khởi được một lúc, rồi bỗng nhớ ra điều gì, hỏi Văn Hòa: "Cậu thấy được không?"
Văn Hòa mỉm cười: "Được mà."
Nhưng Lưu Oánh lại do dự. Dù sao mấy người bạn kia là bạn cấp hai, mà hồi cấp hai Văn Hòa chẳng có mấy người bạn, bởi lúc đó ba mẹ cô đều đã mất.
Từ tiểu học, Lưu Oánh và Văn Hòa đã là bạn cùng lớp, nhưng trước kia quan hệ chẳng tốt lắm. Khi còn nhỏ, Lưu Oánh từng ghen tị với Văn Hòa, vì ba của Văn Hòa làm quản lý xưởng ở một công ty lớn tại Quảng Châu, thường xuyên gửi tiền về; mẹ Văn Hòa cũng hay gửi quần áo giày dép mới, khiến con gái lúc nào cũng ăn diện như tiểu thư.
Bọn trẻ khi ấy đã biết so đo, so không lại thì tự ti, rồi lại sinh lòng ngưỡng mộ xen lẫn đố kỵ.
Có lẽ vì điều kiện gia đình khá giả, tính khí của Văn Hòa cũng giống tiểu thư, thêm việc từ nhỏ cô đã cao ráo, trông càng giống một con công kiêu ngạo. Chỉ là con công ấy sau này mất cả cha lẫn mẹ, từ một người được ai cũng ngưỡng mộ trở thành người ai cũng bắt nạt. Suốt cấp hai, Lưu Oánh tận mắt nhìn cô ngày càng trầm lặng, ngày càng ít nói.
Sau đó lên đại học, một lần Lưu Oánh cãi nhau với bạn trai muốn tìm chỗ trốn, liền tìm đến Văn Hòa đang học trong cùng thành phố. Khi ấy Văn Hòa rộng rãi cho cô ở nhờ, lén dẫn cô vào ký túc xá, nghe cô than tiền sinh hoạt không đủ, còn giới thiệu cho cô mấy công việc làm thêm của mình, đa phần là lễ nghi khách sạn các kiểu. Cũng nhờ những việc làm thêm đó mà Lưu Oánh mới quen được chồng hiện tại.
Nghĩ tới nghĩ lui, Lưu Oánh vẫn nói: "Hay là để lần sau đi, mình bảo không tiện, trời lại đang tuyết, lái xe cũng không dễ."
Cô sợ Văn Hòa không muốn gặp những người đó.
Văn Hòa múc một viên thang nguyên từ đáy tô rượu: "Không sao đâu, để họ tới đi. Lâu rồi không gặp, tiện thể tụ họp một chút."
Thấy cô thật sự không để tâm, Lưu Oánh mới cúi đầu xác nhận chuyện gặp mặt ngày mai với mấy bạn học, rồi lại hỏi tình hình công việc của Văn Hòa.
Cô nhớ đến vị Phó tổng nhìn có vẻ khó gần lúc trong thang máy: "Công việc của cậu vẫn ổn chứ?"
"Cũng ổn."
"Làm sales vất vả lắm nhỉ, phải chạy khắp nơi."
Văn Hòa nói: "Không sao, mình chịu được."
Lưu Oánh trả lời tin nhắn xong, chống cằm nhìn cô:
"Thế… cậu có đang yêu ai không?"
Văn Hòa lắc đầu: "Mình nhìn người tệ quá, thôi không yêu nữa."
Lưu Oánh biết chuyện của cô, đau lòng nói: "Không phải lỗi của cậu, đừng tự trách."
Nếu phải nói nguyên nhân, Lưu Oánh cảm thấy là vì cô quá thiếu tình thương.
Cô từng được ba mẹ nâng niu hết mực trong lòng bàn tay, trong tim vẫn còn rất lưu luyến cảm giác ấy, nên mới rơi vào bẫy của tên cặn bã kia. Loại người học được chút dịu dàng liền mang ra dùng đến mức tàn độc ấy, tốt nhất là cứ ở tù cả đời, đừng có bước chân ra ngoài nữa.
"Nhưng mà công ty các cậu cũng ghê thật, trực tiếp tống gã vào trong." Lưu Oánh cảm thán.
Văn Hòa cũng gật đầu: "Công ty mình đúng là không tệ… mà nếu có thể để mình kiếm được nhiều tiền hơn thì càng tốt."
Cô nghĩ, giá mà có thể kiếm đủ tiền mua một căn nhà ở Quảng Châu thì tốt biết bao.
Lưu Oánh cũng đồng ý chuyện cô định cư ở Quảng Châu: "Những nguồn lực tốt chắc chắn đều ở các thành phố tuyến một. Chỗ như quê mình nói là thoải mái, chứ thật ra là họ hàng không hết, nhân tình không dứt, mình ở mà phát ngán."
Uống rượu nếp đến mức hai má đỏ bừng, Văn Hòa đánh một cái nấc rồi ngả người xuống sofa.
Hôm sau không còn tuyết, còn hé chút nắng. Khách ở khách sạn rất đông, ai cũng ra ngoài tản bộ, sân trước sân sau toàn là người.
Chu Minh Sơ đứng trên tầng lầu nhìn xuống, thấy mấy người Văn Hòa đang chơi dưới gốc cây. Thằng bé hơi tinh nghịch, cầm đồ gì đó ném về phía cô, cô vỗ vỗ khăn quàng không biết nói gì, thằng bé lại chạy tới, lấy lòng bằng cách thơm lên tay cô, được cô xoa mặt và xoa tai, rồi dắt nó đi chỗ khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!