Chương 11: Tôi đâu có dữ dằn đến vậy

Đến ngày diễn ra tiệc cuối năm, Văn Hòa bưng theo một bát bún phở lên tìm Chương Như.

"Đẹp." Văn Hòa đưa bún phở cho cô ấy, rồi nhận lấy bộ cuốn tóc để thay cô lên cuộn.

Buổi tối là tiệc cuối năm, cả văn phòng đều chẳng còn tâm trí làm việc. Tô Đình đang xoay bút nghịch ở bên cạnh, thấy mấy vị lãnh đạo đi ngang qua hành lang liền buột miệng hỏi: "Người kia là Tổng giám đốc Giang hả?"

Văn Hòa từng gặp, nên gật đầu: "Là Tổng giám đốc Giang."

"Nghe nói chị ta đang xem mắt với Tổng giám đốc Diệp của bên mình." Tô Đình không có chuyện gì để nói, liền tám một vòng: "Hai người đó cũng hợp phết."

Văn Hòa quay đầu, thấy vị Tổng giám đốc Giang đi ở giữa, mặc chiếc váy vest trắng, chất liệu cứng cáp, khí thế sắc lạnh. Chị đang đi song song với Tổng giám đốc Diệp bên bộ phận thu mua. Nhìn từ sau lưng đúng là trai tài gái sắc, trông rất xứng đôi.

Lại nhìn sang Chương Như, cô nàng thậm chí chẳng thèm liếc qua bên đó, chỉ ngẩng đầu giả vờ chấm khóe miệng, một tờ khăn giấy gấp tới gấp lui, ngón tay khẽ cong như nụ lan, ấn nhẹ lên môi.

Cô ấy yên tĩnh khác thường. Tô Đình đưa tay kéo tóc cô: "Hôm nay bị câm rồi hả?"

Hai người lại bắt đầu cãi nhau. Văn Hòa nhanh tay quấn xong lọn cuối cùng: "Xong rồi."

"Đi đi đi, mình sang phòng Tổng giám đốc." Chương Như vừa ăn xong mì, đứng dậy đi cùng cô về phía bộ phận kinh doanh.

Trên đầu cô còn nguyên một đống cuộn tóc, dưới chân lại mang dép lê. Dọc đường ai gặp cũng chào, gọi cô là bà chủ trọ.

Chương Như cũng hay đùa, còn thật sự đi mượn ai đó một điếu thuốc ngậm vào miệng: "Nhìn cái gì mà nhìn, nước máy không tốn tiền chắc?" Giỡn xong với người ta, quay đầu lại đá trúng thứ gì đó. Nhặt lên thì là một cái vòng tay.

Văn Hòa theo bản năng nhớ tới vị Tổng giám đốc Giang lúc nãy: "Có khi là của khách hàng?"

"Không biết nữa." Chương Như ngẩng đầu tìm người, thấy đám quản lý cấp cao đều đang ở trong phòng của Chu Minh Sơ, Tổng giám đốc Giang cũng ở đó, đang nói gì đó với Diệp Ấn Dương.

Cô ấy bĩu môi. Văn Hòa đoán cô không muốn vào, nên đưa tay: "Đưa mình, mình đi hỏi."

Văn Hòa bước tới gõ cửa phòng của Chu Minh Sơ: "Tổng giám đốc Giang, đồng nghiệp chúng tôi nhặt được một chiếc vòng tay ngoài kia, muốn hỏi có phải của chị không."

Giang Hân vừa nhìn đã nhận ra: "Đúng, là của tôi." Chị đưa tay định nhận. Vương Đông Ni liền tranh nói chen vào: "Tổng giám đốc Giang đến đồ rơi lúc nào cũng không biết sao?"

Thái độ anh ta đầy thân mật, nhưng Giang Hân lại chẳng muốn để ý. Nể phép lịch sự mới đáp: "Có lẽ lúc nãy đông người quá." Nói xong thì nhìn sang Văn Hòa, mỉm cười nhẹ nhàng: "Cảm ơn cô."

"Tổng giám đốc Giang khách sáo rồi." Văn Hòa thấy bà ấy giơ cổ tay lên, chiếc Rolex màu hồng tuột xuống. Cô so thử rồi nói: "Khóa bị hỏng." Dứt lời, tiện tay đặt nó lên bàn, ngay cạnh một chiếc cà vạt của Chu Minh Sơ.

Quản lý cấp cao đang bàn việc chính, Văn Hòa rút ra ngay.

Buổi tối đến lúc dự tiệc, cô giơ điện thoại quay lại toàn bộ chương trình. Trên sân khấu, Chương Như làm cô cười suốt. Mà vận may của cô dường như thật sự chạm đáy rồi bật lại, đến phần rút thăm, cô lại trúng một chiếc Iphone đời mới nhất.

Nhận giải xong, cô nhận cuộc gọi của bà nội. Bà hỏi cô mấy giờ về nhà, còn dặn thêm: "Ăn ít đồ ngọt thôi, không tốt cho sức khỏe."

Văn Hòa miệng thì vâng vâng dạ dạ, nhưng vừa cúp máy liền đi thẳng tới khu tráng miệng lấy một chiếc bánh lava và một miếng bánh nướng.

Bên cạnh có đồng nghiệp ngưỡng mộ cô ăn bao nhiêu đồ ngọt cũng chẳng tăng cân. Hồ Phương cũng góp lời: "Lúc nãy thấy cô trúng thưởng, chúc mừng nha."

"Cảm ơn." Văn Hòa bưng bánh định tránh đi, nhưng không hiểu sao Hồ Phương nhìn cô lại cứ muốn cười: "Dạo này vận may tốt thật, nhưng đừng coi vận may là năng lực. Dù sao cũng chỉ là chuyện nhất thời, có lần này chưa chắc có lần sau."

Văn Hòa quay đầu nhìn chị ta, sắc mặt Hồ Phương đầy vẻ mỉa mai: "Đừng nhìn tôi, tôi chỉ nhắc cô một câu thôi, sợ cô bay bổng quá, sang năm làm thành tích không nổi."

Văn Hòa rất nghiêm túc: "Xin lỗi, tôi cảm thấy vận may cũng là một loại năng lực. Không thì sao chị lại để người ta cướp mất khách, đến giờ vẫn không có vận may gặp được khách nào tốt hơn?"

Hồ Phương lần này thật sự bật cười: "Xem ra nghề của tụi mình đúng là dễ khiến người ta thỏa mãn. Cô mới chốt được một đơn mà đã bay cao đến thế, sau này không biết cô phải làm thành tích lớn cỡ nào cho xứng với cái khí thế này."

"Lạ thật, tôi chỉ nói chuyện bình thường mà thôi, sao chị lại nhạy cảm vậy?" Văn Hòa nghĩ một lúc rồi hỏi: "Hay là chồng chị suốt ngày không đi làm, làm chị bực mình? Tôi tưởng chị quen rồi chứ, hay là anh ta lại làm chuyện gì khiến chị khó chịu?"

Hồ Phương nhìn cô không chớp mắt. Văn Hòa lại lấy thêm một hộp khoai lang phô mai và cái muỗng, đi tới bàn ngồi xuống ăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!