Chương 1: Chuyển bộ phận

Năm nay Quảng Châu có tuyết không?

Khi Văn Hòa lên đến tầng ba, Chương Như đang cãi nhau chí chóe với Lâm Thông.

"Đang mơ à, Quảng Châu có rơi phân cũng không rơi tuyết." Lâm Thông vừa dứt lời thì bị Chương Như đấm cho một trận: "Rơi vào miệng anh ấy, đồ mập ngu."

Lâm Thông vừa xoa vai vừa đón lấy túi đồ ăn trong tay Văn Hòa: "Vất vả rồi, biết vậy tôi xuống lấy, nhiều thế này."

"Không sao, tôi tiện lên luôn." Văn Hòa mở túi ra, bên trong là mấy món ăn vặt ngọt: bánh trôi nước, bánh sữa vuông, hạt óc chó đường cháy, trứng hấp caramel…

Nhiều người kéo đến chọn đồ ăn chiều, Văn Hòa cũng ăn một phần khoai môn nước cốt dừa, khoai môn bở và cắt miếng to, ngâm trong nước cốt dừa ngọt ngào thơm lừng.

Bên cạnh vang lên tiếng chuông điện thoại, Chương Như thấy là cuộc gọi quấy rối nên tắt luôn.

Văn Hòa nghe tiếng chuông hỏi: "Nhạc của Vệ Lan à?"

"Ừ." Chương Như nghiêng đầu hỏi: "Cậu hát được không?"

Văn Hòa lắc đầu: "Tiếng Quảng mình hát không nổi."

"Dễ mà, mình dạy cậu một bài dễ hát." Chương Như nuốt miếng bánh trôi nước trong miệng, tiện miệng hát một câu: "Hồng trà lục trà cúc hoa trà, yêu cậu yêu đến mông cha cha." Hát xong còn nửa ngồi nửa quỳ, giơ tay lên đầu làm hình trái tim.

Nhưng Lâm Thông lại phá đám: "Xời, khó nghe chết đi được, ráy tai tôi cũng muốn chui ra ngoài đây này."

Anh ta vừa ngoáy tai vừa chỉ vào khoai lang phô mai: "Cái này tôi ăn được không?"

Thích khoai lang đến thế, Chương Như nhìn anh ta như nhìn một khúc lạp xưởng: "Mập ăn vào thành ngu."

"Còn hơn cô, gầy đến mức mặt tái mét, giờ chắc đang bị ma ám."

"Nói gì đó? Cút đi đồ xui xẻo!"

Hai người nói chuyện như diễn hài, khiến Văn Hòa không nhịn được cười.

Có rất nhiều lý do để thích Quảng Châu, ví dụ như một bát chè ngọt, lại ví dụ như một Chương Như sinh động hoạt bát.

Giống như cảm giác mà thành phố này mang lại, nóng bỏng, sôi nổi, nhưng cũng rất gần gũi, dễ mến.

Văn Hòa gật đầu: "Ừ."

"Nhưng nếu Tổng giám đốc Chu không duyệt thì sao?"

"Không sao, mình cứ tạm ở bộ phận hai trước."

Ăn xong món ngọt, Văn Hòa cầm mấy phong thư chuyển phát nhanh đi phát đến bộ phận kinh doanh, tiện thể mang cho bên đó một bát chè cho Tinh Tinh.

Tinh Tinh còn thấy ngại, lại kể chuyện cô ấy bị điều chuyển, nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ biết an ủi: "Tổng giám đốc Chu không phải nhắm vào cậu đâu, anh ấy vốn là người khá kén chọn."

Văn Hòa mỉm cười với cô ấy: "Không sao đâu."

"Haizz." Tinh Tinh thở dài, không nhịn được liếc nhìn văn phòng của Chu Minh Sơ: "Cậu chắc cũng biết rồi, Tổng giám đốc Chu ấy… khó nói chuyện lắm."

"Ừ, mình biết." Văn Hòa cũng nhìn về phía văn phòng trống trơn đó, miệng nói nhẹ nhàng, nhưng trong lòng lại thấy khó chịu.

Bộ phận kinh doanh có hai nhóm, nhóm một mà cô muốn vào, người phụ trách là Chu Minh Sơ lại không muốn nhận cô.

Cô nhớ lại đoạn đơn xin điều chuyển mình gửi cho Tổng giám đốc Chu qua OA, bị đọc rồi không hồi âm, nhờ người nói giúp cũng bị từ chối thẳng thừng.

Văn Hòa không biết ấn tượng của Tổng giám đốc Chu về cô tệ đến mức nào, đến nỗi chẳng hề có chút hứng thú với việc cô điều chuyển, thậm chí còn ngầm tỏ ra phản cảm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!