Thiên Anh cựa người mở mắt với cánh tay đã mỏi nhừ. Khẽ nâng đầu Flynn đang say giấc bên cạnh đặt vào gối. Đêm qua thằng bé ôm gối sang tỉ tê với mẹ nghe cũng có vẻ tình cảm. Chắc biểu hiện kì lạ của nó làm cho thằng bé sợ. Nhìn thấy nó gác chân lên con cá sấu Thiên Anh khẽ cười, bình thường thì coi nhau như anh em, có gì cũng đem cho « bạn cá sấu » thế mà cứ nhắm mắt lại thì « bạn cá sấu » hay mẹ đều chỉ là cái gối gác chân hết.
Nó cúi xuống hôn vào trán thằng bé rồi bước xuống giường, xoay xoay cái vai cho đỡ mỏi, nó chạm tay vào điện thoại
« 5 cuộc gọi nhỡ »
Thiên Anh nhìn vào đồng hồ trên tường, 07 : 30
« Thế là 7 rưỡi tối »
Nó lướt tay gọi lại, không quên bật loa ngoài rồi cầm điện thoại vào nhà tắm
- Em ổn chứ ?
- Hồi chuông thứ 2 còn chưa cất lên thì đầu giây bên kia đã vội nhấc máy
- Em ổn, thằng bé nói gì với anh à ?
- Vừa nói, Thiên Anh vừa tra kem đánh răng vào bàn chải
- Con có vẻ sợ khi thấy em như vậy, em ổn thật chứ, sao không trả lời anh tối qua. Bên này đang là buổi tối, sáng mai anh bay qua với em.
Khoang miệng nó ngập bọt trắng của kem đánh răng nhưng vẫn cố nói
- Không cần đâu, em ổn thật mà, Tại lúc đó uống thuốc em chưa ăn gì nên hơi mệt. Anh cứ lo việc của mình đi
- Nhưng..........
Tiếng xả nước át đi tiếng nói trong điện thoại. Thiên Anh kết thúc màn vệ sinh và ngó ra bên ngoài
- Eric, em ổn mà, nếu như tình hình xấu đi em sẽ gọi cho anh. Đừng lo. Bây giờ thì thằng bé dậy rồi, em vào với con đây. Hôm nay thằng bé muốn xuống nhà ông ngoại.
Một tiếng thở dài vang lên bên đầu dây.....
- Ok, chúc hai mẹ con vui vẻ. Hôn em và con.
Thiên Anh nói « Bye » một tiếng rồi tắt rụp cái máy.
08 : 00 AM, Biệt thự nhà họ Hoàng
Từ sáng sớm, bà Ngọc và Hoài Phương đã dựng Thiên Ân dậy để chở hai mẹ con đi chợ. Vì muốn mua đồ tươi ngon hơn nên phải dậy sớm để đi chợ thực phẩm thay vì mua đồ đông lạnh trong siêu thị. Dù sao thì Thiên Anh trở về cũng là một niềm vui lớn của cả nhà sau ngần đấy chuyện sảy ra hơn nữa nhà họ Hoàng, dù chính thức hay không chính thức thì cũng đã có một đứa cháu ngoại đáng yêu, kháu khỉnh.
Điều đó làm chủ tịch Hoàng Nghiêm của chúng ta vui ghê gớm, sáng sớm đã thức dậy đi bộ quanh khu phố lấy tinh thần chơi với thằng cháu nghịch ngợm.
Sự kiện hai mẹ con trở về làm cho cả nhà cứ tất bật. Cũng không rõ là làm cái gì nhưng thấy ai cũng có vẻ bận rộn lắm. Mọi người cứ nháo nhào lên không thôi, bếp núc lạch cạch suốt từ sáng sớm. Mấy cô giúp việc cũng quần quật lau dọn, chủ tịch Hoàng thậm chí còn bắt con trai kê lại bàn ghế, dẹp bớt đồ đạc ở phòng khách để Flynn có chỗ chạy nhảy. Xong đâu vào đó, hai bố con hổn hển thở rồi nhìn nhau, nhìn đồng hồ mong ngóng hai mẹ con nó.
09: 00 AM
Một chiếc xe ô tô trắng không nói không rằng phóng thẳng vào sân nhà. Không cần ngoái lại cũng biết đó là ai. Mọi người trong nhà đều dừng tay tập trung ra phía cửa. Khỏi phải nói Flynn vui đến cỡ nào. Ở chung cư với mẹ vốn là không có tự do, hơn nữa hành lang vừa bí vừa hẹp chứ đâu như nhà ông ngoại có sân cỏ, bể cá, xích đu, cây cối thế này. Thằng bé cứ tíu tít từ lúc mới khởi hành cho đến khi đến nơi. Khi Thiên Anh còn chưa kịp bước xuống thì Flynn đã nhanh chóng mở cửa xe chạy vụt ra.
Thằng bé quên luôn "bạn cá sấu" của nó bên trong xe.
- Flynn….
Đang tí tửng, cu cậu lại phải dừng lại bởi tiếng gọi như oan hồn của mẹ
- Con chưa chào hỏi ai cả?
Như chợt nhớ ra, thằng bé chạy lon ton vào nhà, không những chào mà con ôm hôn mỗi người trong nhà một cái. Mọi người nhanh chóng xà vào mỗi người cấu véo một chút cái sự dễ thương và phúng phính của Flynn. Thằng bé không gắt cũng chẳng khó chịu thay vào đó là luyến thoắng hỏi đủ thứ trên đời. Thiên Anh cũng kệ không quát mắng gì con nữa. Nó còn lo mang nốt đống quần áo dự phòng, balo, sữa và một vài thứ linh tinh khác của hai mẹ con.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!