Chương 56: FLYNN LÀ AI?

Trời mưa, mưa như trút nước. Những cơn mưa cuối hạ ồn ã qua những phố phường, gột rửa những cái nóng bức, oi ả ngày hè. Ngoài đường, xe cộ, con người cũng thôi không nườm nượp nữa, chỉ còn tiếng mưa rào rào ngoài hiên quán café cùng bản nhạc giao hưởng nhẹ nhàng nhưng nhỏ bé không át đi được tiếng mưa ồn ào. Tiếng chuông gió leng keng từng hồi nhưng không phải vì có khách mà là vì những cơn gió vấn dai dẳng đùa nghịch

Trong góc phòng quen thuộc, vẫn những con người ấy ngồi với nhau, chỉ khác một điều, có lẽ trong họ đã thôi cái vẻ trẻ con ngày nào. Cốc café cũng bớt đường sữa đi rất nhiều

- Sốc, rất sốc, sốc gần chết, sốc không nói nên lời, sốc không thở được, nói chung là sốc.

- trong mọi vấn đề, lúc nào Long cũng là người hay đưa ra những câu nhận xét có phần quá khích nhất.

- Phương này, chẳng nhẽ chuyện Thiên Anh có con mà gia đình em không biết sao?

- Tuấn, dù cũng bắng nhắng chẳng kém Long nhưng ít ra còn biết phân tích tình hình chút ít

Hoài Phương không vội, nâng cốc trà mật ong lên hớp môt ngụm rồi mới phân trần

- Cũng không hẳn là không biết, nhưng mọi người biết tính Thiên Anh rồi đó, nói thật em cũng không thể hiểu con bé nghĩ gì. Chỉ biết là sau khi nó qua Mĩ được một thời gian thì anh Thiên Ân với ba em cũng chăm qua đấy suốt. Sau đó lần đầu tiên sau từng đấy năm con bé gọi điện về nhà, em với mẹ cũng vui vì thấy Thiên Anh đã bình phục mới mở lời hỏi bao giờ thì trở về.

Lúc ấy, Thiên Anh nói là con còn bé nên không đi được, em với mẹ đã rất khó hiểu, hỏi ba và anh Thiên Ân thì mới biết Thiên Anh lúc đó đang nuôi một đứa bé mới gần 1 tuổi, cũng không ai trong nhà biết là con nuôi hay con đẻ, bố đứa bé là ai cũng không biết. Hình như có anh Thiên Ân là nắm rõ mọi chuyện nhưng anh ấy đi suốt, lúc có ai hỏi thì cũng chỉ trả lời qua loa là khồng rõ lắm. Năn nỉ mãi thì mới thấy anh ấy nói rằng quan hệ giữa bố đứa bé và Thiên Anh rất phức tạp, anh ấy không dám đoán già đoán non. Nhưng mà từ lúc có đứa bé, tình trạng con bé cũng khá lên hẳn nên dần dần mọi người cũng bỏ quên chuyện này luôn cho đến ngày hôm qua mới giật mình nhớ lại.

Không khí lại chùng xuống, ai nấy cũng giữ cái vẻ mặt đăm chiêu, khó hiểu

- Hay là con nuôi, anh vẫn thấy một số phương pháp điều trị tâm lý là chơi với trẻ nhỏ hoặc nhận con nuôi gì gì đó mà.

- Phong lên tiếng đặt giả thiết với Hoài Phương

- Cũng có thể, Nhưng nếu là nhận con nuôi thì sao phải tỏ vẻ khó nói như vậy?

- Hoài Phương cũng không chắc lắm về điều mà Phong nói

Quanh bàn, café và trà đã nguộn lạnh nhưng câu chuyện có vẻ vẫn chưa đi đến điểm dừng

- Chết.

Bỗng dưng Long hét lên một tiếng làm cả nhóm giật mình, trong đó có cả Quân, người từ đầu đến giờ vẫn trầm ngâm không nói.

- Cách đây 3,4 năm, tao có nghe một tin đồn, không biết là thật hay giả.

- Tin gì?

- Tuấn hất hàm hỏi

Long uống một ngụm lớn café tỏ ra mình rất khát

- không nhớ rõ lắm nhưng tao có một cô em họ học thiết kế ở bên Mĩ, 3 năm trước có về nước, sau đó nói chuyện phiếm linh tinh không hiểu sao lại lạc đề mà kể về một cô con gái ông chủ tịch nào đó của tập đoàn gì đấy bị trầm cảm, chữa bệnh bên Mĩ nhưng bị ông bác sĩ chữa bệnh đó cưỡng bức đến có con.

Mọi người trố mắt ra nhìn Long, mặt xanh lét.

- Đấy, nói mới nhớ, Thiên Anh cũng từng nói bố thằng bé làm bác sĩ.

- Tuấn chêm xen vào câu chuyện một tình tiết nhỏ

Mọi người lại càng thêm nghiêng ngả

- Chẳng lẽ vì thế mà câu chuyện Hoàng Thiên Anh có con mới bị giấu diếm với ngay cả người trong gia đình.

- Thôi đi mọi người. Thật vớ vẩn

Không để Phong nói hết, Quân đã đập tay xuống bàn cái "rầm" và lớn tiếng. Trong khi xung quanh dù quen biết hay không đều đổ dồn ánh nhìn vào Quân, anh vẫn lẳng lặng đứng dậy bước nhanh ra cửa, bỏ lại sau lưng tiếng nói nhỏ nhẹ của Hoài Phương

- Chúng ta đã mải mê đến mức quên cảm nhận của anh ấy rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!