Chương 44: TRẬN BÓNG

Quân đột nhiên nhớ ra hôm nay Tuấn và Long có trận bóng rổ tại ngày hội thể thao ở trường. Bây giờ là 7h, chắc đi nhanh về thì cũng kịp trận đấu của hai người bọn họ.

- Ăn nhanh lên em, còn đến trường xem bóng rổ nữa. Hôm nay Long và Tuấn thi đấu đó

Nhưng nó vẫn hết sức từ từ và dửng dưng

- Không, em không đi. Anh ăn xong rồi thì cứ đi trước, em bắt taxi về cũng được.

- Sao vậy?

- Quân thấy nó ko còn cười nữa

Nó nhún vai

- Chỉ là không thích các hoạt động thể thao cho lắm?

- Tại sao?

Trước câu hỏi của Quân, nó cũng không vội giải thích ngay. Đặt cạch chiếc thìa xuống, có vẻ nó đã ăn xong

- Có một số vấn đề và kỉ niệm ko được vui lắm với mấy trò đó.

Nó không định nói rõ thêm nhưng Quân thì khác, anh vẫn chăm chú như đang mong chờ một sự giải thích cụ thể hơn.

- Thì là …. Lần duy nhất và cũng là lần đầu tiên em tham gia vào cái hoạt động thể thao quái quỷ ấy là vào năm đầu cấp 3, em nhớ là mình được làm linh vật của trường. Anh biết nó là con gì ko?

Quân chăm chú lắc đầu.

- Nó là con cá sấu. Ban đầu em nghĩ đó là công việc nhàn nhất trong đội cổ vũ nên đã nhận lời tham gia nhưng hoá ra không phải. Rất nóng và ngột ngạt. Đó chính là cảm giác của em khi chui trong bộ đồ con cá sấu đó. Kết quả là sao, khi trận đấu còn 1p30s nữa là kết thúc, em đã không thể chịu được hơn. Chính vì vậy em đã đứng lên ra về. Nhưng cái đầu cá sấu to sụ làm cản tầm nhìn của em, em đã dẫm lên 1 lon coca và ngã lăn ra sàn thi đấu

Phía đối diện, nó thấy Quân bụp miệng cười. Nó ấm ức lườm Quân một cái

- Anh xin lỗi, em nói tiếp đi.

- anh cố gắng lấy lại trạng thái bình thường. Nó thở dài một cái bất đắc dĩ rồi nói tiếp

- Đó ko phải là điều tồi tệ nhất. Bởi vì điều tồi tệ nhất chính là khi em ngã, em đã va phải đội trưởng đội bóng rổ và cũng là người đang chuẩn bị cú ném quyết định thắng thua của đội. Kết quả, trường em thua trong trận đấu đó. Và em, trở thành kẻ tội đồ. Một năm sau đó, ông thầy thêt dục kiêm huấn luyện viên đội bóng trù em đến nỗi hè nào em cũng phải đi học hè vì ko đủ điểm môn thể dục.

Đến đây, Quân ko kìm được nữa, cười to thành tiếng. Nó giận dữ uống một ngụm nước lớn rồi đặt mạnh xuống mặt bàn. Quân im bặt. Một lúc sau, anh mới dám lên tiếng

- Nhưng lần này em ko phải làm linh vật mà. Hơn nữa bây giờ em cũng ở một nơi khác rồi.

- Không.

- nó nghiêm nghị

- Sẽ chẳng có gì xảy ra đâu?

- Không.

- Coi như là vì anh

- Không

- vẫn rất kiên quyết

Sau không biết bao nhiêu lần kiên định từ chối, cuối cùng Thiên Anh và Quân đang có mặt tại sân bóng rổ của trường. Nó bước từng bước chống đối về phía trước khiến Quân phải quay lại, cầm tay lôi nó đi xềnh xệch. Thật là người tính ko bằng trời tính. Thuyết phục được nó xong Quân mới nhớ là nó sợ tốc độ ko đi nhanh được, thành thử ra khi về được đến trường thì trận đấu cũng sắp kết thúc. Còn có 15p, 20p nữa thì phải. Ấy vậy mà nó vẫn rất từ từ, từ từ đến sốt cả ruột.

Trên sân thi đấu, ai nấy đều nhễ nhại mồ hôi dù trời cũng đã se se lạnh của cuối thu chứ ko phải nóng nực gì. Không khí có vẻ khá căng thẳng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!