Chương 36: BỮA TỐI

Thiên Anh khẽ cựa người, 2 cánh tay đều cảm thấy tê cứng. Một mùi hương thoang thoảng của gỗ đàn hương xộc vào mũi con bé. Nó rất muốn mở mắt nhưng hai mí cứ nặng trịch, người cũng chẳng còn sức lực để cựa quậy hay lên tiếng. Đâu đó quẩn quanh trong kí ức của con bé là hình ảnh lờn vờn của vụ tai nạn kia. Nó muốn nhìn rõ hơn khung cảnh nhạt nhoè trong kí ức nhưng không được, Cũng không biết nữa, chỉ biết rằng, có cái gì đó ươn ướt ở khoé mi

Minh Quân ngồi bênh cạnh, lặng lẽ đưa tay gạt giọt nước mắt ở khoé mi nó. Anh chỉ hận bản thân không thể đánh thức nó dậy hỏi cho ra nhẽ. Lúc nãy, đưa con bé đến bệnh viện, ông bác sĩ đó nói nguyên do xuất phát từ một chấn động tâm lý. Nhưng chấn động tâm lý gì, anh không biết. Lúc chợt nhớ ra lọ thuốc Thiên Anh uống lúc chiều, anh định quay sang hỏi vị bác sĩ nhưng khi quay sang tìm thì chẳng thấy cái lọ đó đâu nữa.

chắc rơi ra đâu đó khi hỗn loạn lúc chiều.

" Rốt cuộc là vì chuyện gì?"

Hàng ngày, nhìn nó vẫn hoạt động vui vẻ, bình thường, anh không thể nghĩ ra nó có chướng ngại gì về tâm lí. Có lẽ sau vụ này, Quân phải quan tâm đến nó nhiều hơn.

" Ưm"

Có lẽ cảm nhận được sự tiếp xúc từ tay Minh Quân, Thiên Anh khẽ cựa người rồi mở mắt. Cảnh vật đầu tiên đập vào mắt con bé là một căn phòng được sắp xếp khá gọn gàng với tông trầm làm chủ đạo, con bé nhìn quanh và bắt gặp khuôn mặt Quân

- Đây là đâu?

Quân nhìn nó đã tỉnh thì cũng nhẹ lòng phần nào. Anh bình tĩnh đứng dậy rót cho nó một cốc nước

- Đây là nhà tôi, lúc nãy đưa em vào bệnh viện nhưng hôm nay trong đó quá tải, anh phải đưa em về đây.

Nó nhận cốc nước từ tay anh uống một ngụm cho đỡ khô cổ

- Em nghỉ đi, chắc tối nay em chưa thể về được đâu, để anh gọi cho anh Thiên Ân.

Từ nãy đến giờ Thiên Anh vẫn cứ ngồi thẩn thơ nhưng bỗng nhiên nhắc đến đây, nó bỗng bừng tỉnh, vội vàng ngăn Minh Quân lại

- Không cần, tôi sẽ tự gọi điện về nhà. Chuyện hôm nay, anh đừng để anh ấy hay ba tôi biết.

Quân nhìn nó chằm chặp. anh chắc chắn nó đang cố ý che giấu một điều gì đó nhưng nhìn khuôn mặt nó lúc này, anh không nỡ từ chối. Anh lại đặt điện thoại xuống bàn.

- em nghỉ đi, anh đi nấu cơm

Khác xa với tưởng tượng của Thiên Anh, Quân sống trong một căn hộ chung cư khá là giản dị tách xa gia đình. Theo như lời anh giải thích thì bố mẹ anh khá thích yên tĩnh nên sống trong một khu biệt thự ở ngoại ô nên khá bất tiện cho việc đi học thường ngày của anh. Chính vì thế từ ngày đi học đại học anh đã chuyển đến căn hộ này sống tự lập

" Kể ra cũng không phải loại công tử bột"

Nó nhìn anh lúi húi trong bếp thầm đánh giá nhưng rồi bất chợt con bé như nhìn thấy hình ảnh của mẹ trong quá khứ. Một liên tưởng so sánh khá khập khiễng nhưng lại khiến nó phải rùng mình chuyển điểm nhìn sang nơi khác.

Cuối cùng, sau một hồi xào nấu, bữa cơm cũng đã được dọn ra. Minh Quân đưa tay quệt giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán. Bình thường có một mình, chuyện nấu nướng hết sức đơn giản, đôi khi không có hứng thì nhịn luôn nhưng bây giờ lại phải nấu cho cả 2 người thế này, chưa kể trong đó có 1 người bệnh nên cũng phải tốn chút công sức đánh vật với nồi cháo thịt.

Nhưng trong khi Minh Quân đang rất tâm đắc với thành quả của mình thì con bé chỉ ngồi gẩy gẩy đôi đũa ăn uống khá " khách sáo"

- Sao thế, cháo không ngon sao? – anh nhìn nó thắc mắc

- Cũng được.

- nó chỉ nhún vai trả lời cho có lệ rồi hớt một ít cháo cỏn con bỏ vào miệng

- Vậy sao không ăn?

- Vẫn đang ăn đây thôi.

Nó chỉ đơn thuần là trả lời anh như một cái máy chứ không hề chú tâm thật sự vào câu hỏi. Có lẽ tâm trí con bé đang còn lơ lửng ở đâu đó. Minh Quân lắc đầu rồi nhìn nó đầy tính toán. Bỗng nhiên anh nhổm dậy, giật bát cháo từ tay nó rồi xúc một thì đầy 1 thìa cháo và đưa về phía nó

- há miệng

Bây giờ Thiên Anh với ngớ ra tình trạng bị " cưỡng thực" của mình

- Gì đây?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!