Trên chuyến bay từ Nha Trang trở về
Phong mấy giờ trk sau khi nhận đk giấy nhắn của Faye còn bực bội quả quyết: " Tức ko nhắm nổi mắt" thì giờ đây đang say giấc nồng.
Bọn Long và Tuấn thì đang mải mê ngắm các cô tiếp viên chân dài
Phương thì chăm chú vào quyển tạp chí
Còn Quân
Quân từ đầu đến giờ vẫn ngồi yên. Anh ko nói gì
Kể từ lúc nhận ra nó ở tháp bà ponagar trong lòng anh ko lúc nào ngừng dậy sóng
Anh không chắc chắn nó là người con gái đó nhưng anh lại quả quyết hành động đó chỉ có 1 mà thôi và 2 cô gái, 2 màu tóc nhưng thần thái lại như 1……
Sau bao trăn trở anh đành ngậm ngùi mà công nhận rằng nó chính là người con gái đó.
Tại sao nói anh ngậm ngùi
Bởi người con gái khiến anh hồi tâm chuyển ý quay trở về đây, anh đã từng chắc chắn rằng đó là 1 người con gái đặc biệt. Anh đã nuôi hy vọng đk gặp lại. Thế nhưng lúc này ng con gái ấy đang đứng trk anh với bộ dạng kiêu ngạo, ích kỉ, chỉ làm theo ý thích, không coi ai ra gì, thích đem hạnh phúc của người khác ra làm trò đùa.
Một cô tiểu thư đúng kiểu anh ghét.
" Hoá ra em ko phải người đặc biệt như tôi tưởng. Hoá ra em chỉ là 1 trong số những tiểu thư nhà giàu quen thói ngang ngược mà tôi vốn rất ghét". – Quân cười chua chát. Lòng anh tràn ngập cảm giác hụt hẫng và cả cảm giác nghi hoặc. Anh đang nghi hoặc chính nhận định của mình vừa đưa ra nhưng nó lại ko đủ lớn để vùi đi cái suy nghĩ ấy.
Sau 30" chạy xe từ sân bay trở về
Phương chính thức trở về ngôi nhà của mình sau 1 tuần du hí Nha Trang
Nhìn thấy cô qua tấm kính cửa sổ, chị Thuý vội chạy ra:
- Tiểu thư đã về rồi ạ
Phương nhìn chị cười
- Thiên Anh chắc về từ hôm qua rồi phải không
Chị Thuý nghe xong ngẩn người ra
- Hôm qua … Thiên Anh tiểu thư ko có về
Nói đoạn những con người ở đó gồm Long, Tuấn, Phong, Quân và Phương kinh ngạc
- Chưa về. – cả bọn đồng thanh
Ai nấy đều cố liên lạc với Nó nhưng vô ích, nó có giao du với ai đâu, làm gì có ai trong số họ biết số điện thoại của nó mà gọi. Thấy Phương lo lắng Quân chấn tĩnh
- Chắc cô ta lại bày trò đây mà. Ko có việc gì đâu, biết đâu cô ta đang vi vu đâu đó du lịch thì sao
- Phải đó, nếu 2,3 ngày ko liên lạc đk thì lúc ấy tìm cũng chẳng sao.
- Phong đồng tình
Phương bây giờ cũng chấn tĩnh đk phần nào.
Cả bọn giờ đã ai về nhà nấy tuy con đường khác nhau nhưng ai nấy đều chung 1 lời cầu nguyện: " Mong sao ko có gì sảy ra"
Thế nhưng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!