Chương 12: BỎ MẠNG NƠI ĐẤT KHÁCH

Nha Trang – một thành phố biển xinh đẹp

Sau gần 10' lướt sóng biển trên du thuyền 6 người dừng chân tại một bến thuyền riêng của khu resort. Đây quả là một thiên đường ngọt ngào với không gian của cỏ, những hàng dừa hàng cọ thẳng tắp cùng sóng biển rì rào với bờ cát trắng mịn. Từ xa nó thấy một đoàn người đang tiến lại. Hình như họ là nhân viên của khu resort này. Một trong những người đó nhìn chàng trai bên cạnh nó cúi chào:

- Cậu chủ, mọi thứ đã như cậu dặn dò.

- Tốt lắm đây là bạn tôi, thời gian này họ sẽ nghỉ ở đây.

- Phong đĩnh đạc nói.

" Thì ra đây là khu nghỉ dưỡng của nhà anh ta". Nhìn quanh một hồi nó đáng giá. " Cũng ko tồi.

Đúng như lời đánh giá của nó, ở đây cảnh sắc yên bình, lãng mạn. Kiến trúc độc đáo, sang trọng mang đậm hơi thở thiên nhiên và đặc biệt mỗi villa theo đuổi tôn chỉ coi trọng không gian riêng của mỗi người tạo nên sự tiện ích, đẳng cấp.

Từ ngày bước chân đến đây nó không đi đâu. Quả thực Nha Trang không phải là nơi xa lạ với nó. Nó cùng anh trai đến đây không dưới chục lần, ngày trk là vì có người thân ở đây, sau khi họ chuyển đi thì là vì mục đích công việc nhưng dù là gì thì với nó ăn chơi vẫn là chính. Vì vậy ở đây nó quen từng ngóc ngách nhỏ.

Nhưng hôm nay thì khác, tự dưng cảm thấy chân tay buồn bực muốn hoạt động chút xíu. Nó ngó ra sân golf. Không. 4 người họ và Hoài Phương đang ở đó. Xuống đó một là làm Hoài Phương mất tự nhiên hai là phí công cãi nhau với 4 tên còn lại. Còn cái hồ bơi.

" Thôi đk rồi, tiến đến hồ bơi"

Ở sân golf

Sau 3h đồng hồ chơi ai nấy đều thấm mệt.

Uống một hớp nước, Phong nhìn lên phía phòng nó. Anh thấy bóng nó đi lại trong phòng

- Phục cô ta luôn, 2 ngày nay, chưa gặp cô ta đến 1 lần. Cô ta định đóng cửa tu luyện cho đủ 9 đuôi rồi mới ra ak

- Không biết là đk mấy đuôi rồi nhưng lần nào vào gọi cô ta cũng từ chối ra ngoài hết á. – Tuấn nhận lấy chai nước từ tay Phong

- Mong chờ gì, 2 ngày nay yên bình thế cơ mà. Cô ta mà lộ mặt chắc gì đk vui vẻ như thế.

- Dù nói vậy nhưng Quân vẫn thắc mắc không biết nó làm gì 2 ngày qua.

Trong lúc đó Long vẫn miệt mài dạy Phương chơi. Nhìn họ không có vẻ gì là mệt mỏi, đặc biệt là Phương cô bắt đầu thấy có hứng thú với bộ môn này

- Nóng quá, ra hồ bơi không? – Tuấn đề nghị

Không trả lời, 3 chàng chỉ nháy mắt rồi kéo nhau ra hồ bơi

Tại hồ bơi

3 chàng xuất hiện thu hút sự chú ý của tất cả nữ nhi nơi đây. Cũng đúng thôi ai nấy đều vạm vỡ, làn ra rám nắng chắc khoẻ, chiếc mũ phớt như tô thêm vẻ lãng tử của ba chàng. Tuấn cỏ vẻ thích thú với những ánh nhìn ấy. Phong thì thấy bình thường, anh cũng biết mình là một người điển trai. Còn Quân vốn tính lạnh lùng anh thấy hơi khó chịu vì những ánh nhìn ấy.

Một cô em bikini trắng vừa đi qua.

Chân dài, da trắng, eo thon.

Mùi nước hoa còn thoang thoảng

- Chanel number five. – Tuấn và Phong nhìn nhau, búng tay cái tách cười gian xảo.

- Bệnh cũ tái phát.

- Quân nhìn 2 thằng bạn lắc đầu rồi trở về ghế xem màn kịch sắp diễn ra.

Sau 1 hồi tranh đấu mãnh liệt, Tuấn đành ngậm ngùi nhường cô em vừa rồi cho Phong. Anh về phía Quân phụng phịu

- Mày để tao xem thằng này khá hơn mày chỗ nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!