Nàng chỉ là một nha hoàn bị cha mẹ bán cho lái buôn, phản bội chủ nhân, ngoài Lý Mặc Bạch ra, nàng không còn ai để dựa vào. Dù ta nói thật hay không, nàng cũng không dám chất vấn Lý Mặc Bạch.
Nàng chỉ có thể âm thầm quan sát, và rồi sẽ nhận ra Lý Mặc Bạch quả thực có cách đối xử khác biệt với Thôi Noãn.
Nữ tử mang thai thường suy nghĩ nhiều, bất kỳ dấu hiệu nhỏ nhặt nào cũng sẽ bị phóng đại trong mắt họ. Nàng chắc chắn sẽ không được yên ổn.
Con người chỉ có giới hạn về sức lực, Lý Mặc Bạch phải an ủi và chăm sóc nàng, những chuyện khác tự nhiên sẽ không thể chu toàn.
Ta xoay người, thấy Thôi Noãn đứng ngay sau lưng, nhíu mày nhìn ta.
"Ngươi nói gì với nàng? Nhìn như gặp ma vậy."
Không có gì cả.
"Hôm nay ngươi kỳ lạ lắm."
Ta không giải thích, chỉ hạ giọng nói:
"Đại bá của ngươi dường như đang qua lại với ai đó, bảo cha ngươi cẩn thận."
Nàng kinh hãi nhìn ta.
Ta nắm lấy tay nàng, vẻ mặt nghiêm túc:
"Liên quan đến tính mạng cả nhà ngươi, nhất định phải giữ bí mật."
Ta chỉ có thể nói đến đây, phần còn lại phụ thuộc vào vận may của họ. Thôi Noãn sợ hãi, gần như ngay lập tức đi tìm cha mình.
Hai tháng sau, hai anh em Thôi gia trở mặt thành thù.
Nghe nói vì Thôi Đại tướng quân toan tính chuyện hôn nhân của Thôi Noãn, dù không thành công nhưng hai bên cãi nhau rất lớn, không chỉ phân tách gia đình mà còn thề không bao giờ qua lại nữa.
Ta cảm thấy rất hài lòng.
Cha của Thôi Noãn là người biết nhìn nhận vấn đề. Ông sống chung dưới một mái nhà với Thôi Tướng quân, chỉ cần chú ý một chút là chắc chắn sẽ phát hiện được manh mối.
Nhanh chóng cắt đứt mối nguy, dù sau này có bị liên lụy cũng sẽ không rơi vào kết cục như kiếp trước.
Thôi Noãn hẹn ta gặp mặt tại Túy Tiên Cư, mang đến tặng ta một bộ trang sức đắt tiền.
"Cha ta bảo đây là lễ tạ."
Ta không khách sáo nhận lấy. Thái độ của nàng đối với ta đã thay đổi, cũng chịu nói với ta vài lời tâm sự.
"Cái tên Lý Mặc Bạch đó không biết bị làm sao, mỗi lần gặp ta ánh mắt đều kỳ lạ, có lần còn gọi ta là Noãn Noãn, bị đại ca ta mắng cho một trận mới chịu chạy."
Cha của Thôi Noãn là giảng quan ở Hàn Lâm viện, Thái tử rất thích nghe ông giảng kinh sử, có lẽ Lý Mặc Bạch muốn nhờ vả ông ấy để tiếp cận Thái tử.
Dẫu sao, con đường thông qua cha nuôi hắn là Đặng Như Thịnh hiệu quả rất thấp. Hắn mãi không được Thái tử để ý, mà với một người từng đạt địa vị cao như hắn, chắc chắn không đủ kiên nhẫn đợi thêm vài năm.
Bỗng nhiên, từ phòng đối diện vang lên tiếng ồn ào, âm thanh nghe rất quen thuộc. Ta và Thôi Noãn mở cửa ra xem, hóa ra là Lý Mặc Bạch và Triệu Tư Tắc.
Thì ra, Lý Mặc Bạch không biết từ đâu nghe ngóng được hành tung của Thái tử, liền bám theo đến Túy Tiên Cư. Nhưng thị vệ canh cửa không cho hắn vào, hai bên còn xảy ra xung đột. Thái tử nghe thấy liền sai Triệu Tư Tắc ra xử lý.
Triệu Tư Tắc vốn đã không ưa gì Lý Mặc Bạch, nói không được vài câu đã muốn động tay. Đúng lúc thấy ta bước ra, hắn lập tức thu tay lại, đổi thái độ.
"Cẩm Bình muội muội, muội cũng đến đây ăn cơm à?"
Hắn thay đổi sắc mặt nhanh như trở bàn tay, vừa rồi còn lạnh lùng nghiêm khắc, giờ đã cười như gió xuân:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!