Chương 80: Hết

Viên kẹo này nghe có mùi giống với mùi trên người Tần Tuy Hi, bởi vậy, dù vị không ra sao, cậu cũng luyến tiếc vứt bỏ.

Đang lúc cậu nhíu mày chóp chép miệng, bên tai bỗng nhiên truyền tới một tiếng thở dài, ngay sau đó, lực đạo sau gáy bắt buộc cậu quay đầu.

Bờ môi bị bao phủ, Ninh Kỳ An mở to mắt.

Cậu ngây ngốc ra, cho đến khi cánh môi bị đầu lưỡi l**m láp, cậu lập tức hiểu rõ ý đồ của Tần Tuy Hi, phối hợp hé miệng, đưa viên kẹo bạc hà mà cậu ăn không quen nhưng luyến tiếc vứt bỏ cho Tần Tuy Hi.

Thứ xâm lấn khoang miệng linh hoạt cuốn đi viên kẹo bạc hà, Ninh Kỳ An vốn tưởng rằng đến đây là kết thúc, nhưng giây tiếp theo, viên kẹo bạc hà kia lại bị đẩy trở về, vị bạc hà mát lạnh lại k*ch th*ch lần nữa chiếm cứ vị giác cậu.

Đây là muốn làm gì?

Ninh Kỳ An hơi hơi nhíu mày, cậu vốn định cắn thẳng viên kẹo bạc hà kia, nhưng lại sợ vô tình làm bị thương Tần Tuy Hi.

Tạm thời không hiểu ý tưởng của Tần Tuy Hi, cậu quyết định buông lỏng tâm thái, há miệng mặc kệ Tần Tuy Hi dùng kẹo bạc hà đá bóng trong miệng họ.

Mà kẹo bạc hà, bị lăn lộn qua lại như vậy, đã tan hơn nửa.

Đường chậm rãi tan ra, k*ch th*ch nước bọt không ngừng tiết ra.

Ninh Kỳ An cảm thấy mình sắp không kìm được nước miếng của mình, chỉ có thể cố gắng, nuốt xuống chất lỏng thừa thãi.

Ừm.

Hương vị hơi ngọt.

Cũng phải, kẹo bạc hà có khó ăn thế nào, kia cũng là đường.

Ninh Kỳ An đã nuốt nước miếng hai lần, nhưng nhìn bộ dáng thành thạo của Tần Tuy Hi, Ninh Kỳ An nhịn không được chửi thầm trong lòng: Miệng Tần Tuy Hi thật lớn.

Cậu bỗng nhiên nhớ lại chuyện trước kia, lặng lẽ bổ sung trong lòng.

Ừm, chỗ nào cũng lớn.

Chờ cậu chửi thầm xong, Tần Tuy Hi cũng buông tha miệng cậu, ngón cái ấn lên cánh môi ửng đỏ của Ninh Kỳ An, hỏi: "Cái này ăn xong rồi nha?"

Ninh Kỳ An l**m hàm răng, bừng tỉnh nói: "Thì ra anh giúp em à, em còn tưởng rằng anh phát bệnh."

Lời này vừa nói ra, Tần Tuy Hi quả thực bị tức đến cười, ngón cái hắn khẽ dùng sức, ấn đến môi Ninh Kỳ An muốn biến thành ba cánh môi, Ninh Kỳ An còn không dám trốn, bởi vì cậu cũng hiểu mình nói sai, rụt cổ như con chim cút.

Tần Tuy Hi biện minh cho mình: "Anh không bệnh, anh bình thường mà."

"Nói dối," Ninh Kỳ An nói nhỏ: "Trước kia anh còn nói có bệnh, cũng không biết đã chữa khỏi chưa."

Tần Tuy Hi cũng nhớ tới chuyện khoảng thời gian đó, lúc đó mới phát hiện mình thích Ninh hồ ly, đối mặt Ninh hồ ly thì tim đập nhanh một chút, kết quả cứ như vậy bị Ninh hồ ly nghe thấy tiếng tim đập quá nhanh, trong tình thế cấp bách, hắn đành phải bịa ra cái cớ bị bệnh lừa dối cho qua.

Không ngờ sẽ làm Ninh hồ ly hiểu lầm lâu như vậy.

Hắn bật cười lắc đầu, ngữ khí ôn nhu: "Khỏi sớm rồi."

Ninh Kỳ An ngẩng đầu, đôi mắt dưới ánh đèn đường nhìn rất rõ ràng: "Thật không?"

Tần Tuy Hi khẳng định nói: "Không lừa em, khi em đồng ý làm bạn trai anh, anh đã khỏe rồi."

"Vậy em cũng thật lợi hại," Ninh Kỳ An đắc chí nói: "Em thế mà còn có năng lực chữa bệnh."

"Phải, phải, phải," Tần Tuy Hi dắt Ninh Kỳ An đang nhảy nhót, dỗ dành nói: "Bác sĩ Ninh, trời không còn sớm nữa, em nguyện ý về nhà với anh không?"

Ninh Kỳ An dương cằm, nói: "Em nguyện ý."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!