Chương 79: (Vô Đề)

Gần đây trên phố mới mở một tiệm bánh ngọt, chỉ trong một tháng ngắn ngủi đã giành được lời khen của không ít người.

Ninh Kỳ An đã sớm lướt thấy trên các bài đề cử trong thành phố, lúc này nói gì cũng phải đến nếm thử.

"Leng keng ——"

Chuông bạc rung rinh theo cánh cửa được đẩy ra, hương lúa mạch hòa quyện với vị ngọt của caramel ậpvào mặt, giống như bị một đám mây mềm mại bao quanh.

Tiệm bánh ngọt nhìn không lớn, nhưng trang hoàng tinh xảo, hoa tươi có thể thấy tùy ý, cùng với màu chủ đạo nhạt nhẽo dễ chịu như bầu trời xanh.

"Thích không?"

"Cái gì?"

Ninh Kỳ An nheo mắt đánh giá một con gấu bông hồ ly màu nâu đỏ treo trên tường, trong lòng còn ôm một cọng lông vũ màu đen.

Luôn cảm thấy đã gặp qua ở đâu đó, giống như con gấu bông hồ ly mà cậu đã tặng cho Tần Tuy Hi trước đây.

"Rất quen mắt đúng không?"

Thấy ánh mắt cạu luôn dừng lại trên gấu bông, Tần Tuy Hi cười hỏi.

Ninh Kỳ An gật đầu, nói: "Anh cũng cảm thấy như vậy đi, giống con gấu bông em tặng cho anh."

Tần Tuy Hi nói: "Tuy không phải cùng một con, nhưng quả thực lấy nó làm nguyên mẫu."

Ý tứ lời này đã có thể rất nhiều, Ninh Kỳ An nhướng mày kinh ngạc nói: "Cái cửa hàng này…"

Tần Tuy Hi khẳng định suy đoán của cậu: "Anh đầu tư."

Đạt được câu trả lời này, Ninh Kỳ An ngược lại sinh ra vài phần ý nghĩ "quả nhiên là thế".

Từ lúc vào cửa tiệm, màu xanh da trời phối hợp đập vào mắt, đèn nhỏ hình đám mây, còn có hoa hồng màu cam có thể thấy tùy ý và gấu bông hồ ly ôm lông vũ màu đen, tất cả đều quen thuộc như vậy.

Tiệm bánh ngọt này quả thực là xây dựng dựa theo từng chút một giữa cậu và Tần Tuy Hi.

Đến nỗi vì sao là tiệm bánh ngọt, Ninh Kỳ An cũng có thể tìm được câu trả lời.

Cậu thích ăn đồ ngọt, đặc biệt yêu thích trà sữa trân châu, mà thức uống chiêu bài trong tiệm, chính là trà sữa trân châu.

"Anh," Ninh Kỳ An tiến lên ôm lấy hắn, chân thành nói: "Anh cứ chiều em đi, chiều đến mức em cả đời không rời xa anh."

Tần Tuy Hi nhéo mũi cạu, buồn cười nói: "Vậy mục đích của anh đạt được rồi, được rồi, đi gọi món đi."

Đi đến quầy thu ngân, cửa hàng trưởng đã quan sát lâu ở góc khuất tiến lên mỉm cười nói: "Sếp nhỏ buổi chiều tốt lành, ngài và người yêu muốn ăn gì ạ?"

Tần Tuy Hi rất hưởng thụ hai chữ "người yêu" trong miệng cô ấy, khóe miệng hắn nhẹ nhàng nhếch lên trong chốc lát, ngay sau đó khôi phục như lúc ban đầu, hắn cúi đầu nhìn về phía Ninh Kỳ An đang rối rắm thực đơn, nói: "Có muốn gọi hết một lượt không?"

Ninh Kỳ An c*n m** d***, nói: "Chúng ta chỉ có hai người, em sợ sẽ ăn không hết."

"Leng keng ——"

Chuông bạc vừa vang, một giọng nói kinh ngạc từ phía sau truyền đến.

"Kỳ An?"

Ninh Kỳ An quay đầu nhìn lại, trong mắt cũng toát ra vài phần kinh ngạc: "Hải Đường, còn có Hoàng Mộc Toàn, hai cậu cũng ra ngoài hẹn hò à?"

Lạc Hải Đường kéo Hoàng Mộc Toàn rồi nhẹ nhàng buông tay, kết quả Hoàng Mộc Toàn phía sau nhìn chằm chằm vào bàn tay trống trơn của mình, ánh mắt u oán khó tả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!