Chương 77: (Vô Đề)

Sau khi viếng thăm ba mẹ, Ninh Thiên và Ninh Lễ đưa họ đến Cục quản lý yêu quái trên đỉnh núi rồi vẫy tay từ biệt.

Ninh Thiên vừa lau đi giọt nước mắt không tồn tại ở khóe mắt vừa nói: "Em trai, vợ em trai, tháng sau sớm trở về nhé, đừng quên khoai tây lát của chị nha."

Ninh Lễ: ……

Anh đã lười không muốn bóc mẽ người chị này nữa.

Anh khoanh tay trước ngực, không giống Ninh Thiên "lưu luyến không rời" mà gật đầu với Ninh Kỳ An, lời ít ý nhiều nói: "Nếu về sớm, nói không chừng có thể gặp lại một lần nữa hoa bướm trắng."

Ninh Kỳ An đọc hiểu ý tứ trong lời nói của anh, cận cười nói: "Vậy làm phiền anh chăm sóc những đóa hoa giúp chúng em, chúng em sẽ cố gắng mang đồ tốt về sớm nhất."

Ninh Lễ nói: "Đồ vật không quan trọng, em mới là quan trọng nhất."

Từ biệt anh chị, xuyên qua cánh cổng hư vô, họ trở về căn phòng nhỏ, quay về nhân gian.

Giống như giờ giấc trong núi, hoàng hôn ở nhân gian cũng nhuộm đỏ bầu trời ban ngày, những tầng mâyđược miêu tả bằng sắc thái nồng đậm và tuyệt đẹp.

Cục Dân Chính cũng sắp tan tầm, Ninh Kỳ An và Tần Tuy Hi kịp rời khỏi Cục Dân Chính trước khi cổng lớn đóng lại.

Nhìn Cục Dân Chính phía sau, ánh mắt Tần Tuy Hi vô thức dừng lại vài giây trên biểu tượng tình yêu được bài trí khoa trương ở cửa, hắn nói: "Ninh hồ ly, chúng ta có nên…"

"Chụp ảnh sao?" Ninh Kỳ An đã hiểu ý nghĩ của hắn ngay khi hắn nhìn chằm chằm vào biểu tượng tình yêu đó, chủ động đề nghị: "Vậy chúng ta mau qua đi, bây giờ ánh sáng cũng đẹp."

Thế là, họ chặt chẽ dán sát vào nhau, người trước người sau, Tần Tuy Hi giơ điện thoại lên, chụp lại khoảnh khắc này.

Album ghi chú "Ninh hồ ly" có thêm vài bức ảnh, hắn cảm thấy thỏa mãn vô cùng.

Lên xe, hắn kéo cửa xe cho Ninh Kỳ An, bàn tay chu đáo che ở mép trên cửa xe, sau đó khi Ninh Kỳ An thẵ xong dây an toàn ngẩng đầu lên, hắn trao một nụ hôn bất ngờ.

"Ninh hồ ly," Tần Tuy Hi lại hôn má cậu một cái, nói: "Buổi tối muốn ăn gì?"

Ninh Kỳ An không ngờ hắn hôn xong lại hỏi cái này, chững lại một lát sau, cậu nói: "Cơm là hai người cùng ăn, không thể lúc nào cũng ăn thứ em thích, không ăn thứ anh thích… Tối nay anh quyết định bữa tối đi."

Tần Tuy Hi mỉm cười, sau khi ở bên Ninh Kỳ An, nụ cười của hắn tăng lên, dường như cái bộ mặt lạnh lùng của tổng giám đốc trước đây chỉ là một chiếc mặt nạ.

Hắn mỉm cười nói: "Thật sự sẵn lòng nhường cơ hội lựa chọn này cho anh sao?"

Ninh Kỳ An cắn nhẹ môi, dùng sức gật đầu, vẫn là giao quyết định quan trọng này cho hắn.

"Vậy ăn gà hầm nấm đi," hắn nói.

Ninh Kỳ An không giấu được chuyện gì trên mặt, lập tức hai mắt sáng rỡ nói: "Khéo quá, em vừa vặn cũng muốn ăn món này. Quả nhiên, chúng ta chính là tâm hữu tương thông!"

Tần Tuy Hi xoa đầu cậu, cười nhạt không nói.

Buổi tối nằm trên giường, cậu lướt đến một video các cặp đôi kiểm tra điện thoại của nhau, bỗng nhiên cũng thấy hứng thú, một chân vắt ngang qua người Tần Tuy Hi, quấn quýt hắn nói: "Em cũng muốn kiểm tra điện thoại của anh."

Tần Tuy Hi nghi hoặc "Ừm" một tiếng, sau khi nhìn thấy tiêu đề lớn trên video thì hiểu ra, hắn đưa điện thoại của mình qua, nhưng không nhận điện thoại Ninh Kỳ An đưa tới.

Ninh Kỳ An hỏi: "Anh không kiểm tra em sao?"

Tần Tuy Hi nói: "Anh tin tưởng em."

Ninh Kỳ An nghe vậy, nội tâm xúc động.

Tần Tuy Hi tin tưởng cậu như vậy, nhưng cậu lại đưa ra yêu cầu kiểm tra điện thoại đối phương.

Cậu ôm hai chiếc điện thoại không biết làm sao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!