Chương 76: (Vô Đề)

"Ợ ——"

Ninh Thiên ợ một tiếng đầy mất hình tượng, nàng tán thưởng nói: "Tài nấu ăn của vợ em trai được đó, sau này thường xuyên đến chơi nhé."

Ninh Kỳ An ăn có chút căng bụng, không xương cốt tựa như nghiêng vào lòng Tần Tuy Hi, mà Tần Tuy Hi đang xoa bụng cho cậu, nghe vậy hắn ngẩng đầu, nói: "Ừm."

Nói xong, hắn lại cảm thấy chỉ nói một chữ dường như không quá lễ phép, lại bổ sung thêm một từ "Nhất định".

Buổi tối, trong nhà không có phòng dư cho Tần Tuy Hi ngủ, nhưng nếu ngủ ở sô pha phòng khách, Tần Tuy Hi cao lớn nằm trên đó thật sự oan ức hắn.

Ninh Thiên ngáp một cái, lười biếng dựa vào cửa phòng đưa ra kiến nghị: "Dù sao cũng là một cặp, tại sao không ngủ chung giường đi?"

Ninh Lễ từ chối thẳng thừng: "Không được, giường của em trai làm sao ngủ đủ hai người họ, vạn nhất đến lúc đó… Dù sao là không được."

Ninh Thiên nói: "Vậy em nói giải quyết thế nào đây? Vẫn không thể để cậu ấy đi ngủ phòng ba mẹ chứ?"

Ninh Lễ vừa nghe, thần sắc càng kháng cự: "Càng không được, kiên quyết không thể."

Chợt, anh chợt loé lên suy nghĩ, nói với Ninh Kỳ An: "Em trai, em ngủ với anh."

Ninh Kỳ An hơi nhíu mày: "Giường anh cũng không lớn mà."

Ninh Lễ vỗ tay một cái, chỉ vào mình và Ninh Kỳ An nói: "Biến thành hồ ly không đủ sao? Ngủ hai người không được, hai con hồ ly ngủ chẳng phải dư dả sao?"

Điểm này của anh thật sự là hay, Ninh Kỳ An cũng bừng tỉnh đại ngộ, cậu và Ninh Lễ đập tay ăn ý, cậu cười nói: "Anh thông minh thật, vậy em sẽ biến thành hồ ly ngủ ngon với Tần Tuy Hi nha."

Ninh Lễ: ???

Ngay sau đó, Ninh Kỳ An nhanh chân đẩy Tần Tuy Hi vào cửa phòng.

Cửa phòng khép lại mang theo gió thổi bay tóc mai trên trán Ninh Lễ, chỉ còn lại anh vẻ mặt mộng mị đứng trước cửa phòng.

"Haha, em trai, đầu óc em luôn là linh hoạt nhất trong ba đứa tụi mình."

Ninh Thiên nhìn ra hài kịch, buồn ngủ tan hơn nửa, ôm bụng cười nhạo.

Ninh Lễ: ……

Anh lặng lẽ nắm chặt tay, rất có tư thế đấm vỡ cửa phòng, nhưng rất nhanh anh liền phục hồi như cũ, mặt lạnh tự thôi miên nói: "Em tin tưởng con trai dì Hạ sẽ là một quân tử chính nhân."

Không quản Ninh Thiên đang xem kịch, xoay người liền trở về phòng, chỉ là động tĩnh đóng cửa có chút lớn, dường như toàn bộ căn nhà đều chấn động trong chốc lát.

Ninh Thiên nhìn cửa phòng anh lắc đầu, thở dài nói: "Lần sau vẫn nên tạo thêm mấy cái rào chắn che chở cải thảo quý giá của em đi."

Kẻo ngày nào cũng như ăn pháo trúc.

Nhưng mà, Ninh Thiên véo cằm suy nghĩ, em trai hình như cũng là một cây cải thảo mọng nước đó chứ.

Bỗng nhiên có thể lý giải tâm lý phòng bị của Ninh Lễ.

Ninh Kỳ An đang bị anh chị lo lắng hoàn toàn không hay biết, cậu không nghe lời Ninh Thiên nói biến về hình thái hồ ly, mà nằm ngửa trên giường trải, áo ngủ hơi vén lên, lộ ra một mảng nhỏ da thịt trắng nõn.

Ninh Kỳ An dùng cánh tay ước lượng chiều rộng của giường, lẩm bẩm nói: "Em thấy rất rộng mà, ngủ hai người vừa vặn."

Hoàn toàn quên lời nói với Ninh Lễ vài phút trước.

Nhưng cậu vẫn hỏi ý kiến Tần Tuy Hi, quay đầu nhìn về phía người đang ngồi ở mép giường, nói: "Anh muốn em biến thành hồ ly không?"

Tần Tuy Hi nắm một sợi tóc cậu, thong thả quấn quanh đầu ngón tay: "Em muốn nghe lời thật không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!