Chương 6: (Vô Đề)

"Chào ông chủ!"

Ninh Kỳ An nở nụ cười tươi tắn, lộ ra trọn vẹn tám chiếc răng. Người đàn ông nhìn thẳng về phía trước và gật đầu, bước chân không đổi.

Ông chủ trông không có vẻ gì là mặc nhiều quần áo hơn họ, Ninh Kỳ An liếc nhìn một cách kín đáo, thấy bộ vest, sơ mi, cà vạt tiêu chuẩn cùng với vài món đồ trang sức nhỏ mà Ninh Kỳ An không nhớ tên.

Không biết ông chủ có dán miếng giữ nhiệt không nhỉ?

Ninh Kỳ An đảo mắt, cố tìm kiếm nhưng không thấy hình dáng vật thể chữ nhật khả nghi nào dưới lớp áo vest.

Cậu rất kinh ngạc: Quả nhiên là ông chủ! Một chút cũng không sợ lạnh.

Cậu không ngờ rằng thật ra chiếc áo vest đó có thể tự động làm ấm, thuộc loại công nghệ cao.

Ninh Kỳ An lẩm bẩm, ông chủ đúng là con người thuần chủng, không mang chút mùi yêu quái nào.

Thật ra vẫn có một chút, nhưng chỉ có yêu quái có khứu giác nhạy bén như cậu mới ngửi thấy được, nhưng vị quá nhạt, không thể ngửi rõ.

Hoàng Mộc Toàn nói ông chủ thích sự giản dị, không cần giống trống khua chiêng chào đón ông ấy, nên nhà hàng vẫn như cũ, chỉ có Hoàng Mộc Toàn sau khi đón ông chủ ở cửa thì đi sau một bước và theo lên thang máy.

Người vừa đi, Lạc Hải Đường liền thở phào nhẹ nhõm, lưng đang thẳng cũng cong xuống một cách không rõ ràng.

Cậu ta giơ ngón tay cái lên, nói: "Quả nhiên là ông chủ của công ty niêm yết, khí thế này thật sự rất mạnh."

Ninh Kỳ An hồi tưởng lại, nói: "Ừ, mạnh."

Hồ ly không phải là loại mãnh thú to lớn, nhưng khi người đàn ông trung niên kia đi tới, dù đối phương không hề chú ý đến cậu, Ninh Kỳ An vẫn có cảm giác bị áp bức như nhìn thấy một mãnh thú to lớn, cảm giác này không giống với con gấu nâu ngốc nghếch ở tầng một.

Hơn nữa, tuy chỉ nhìn thấy một bên mặt, nhưng đường nét khuôn mặt hơi quen thuộc đó làm cậu nhớ tới một người nào đó.

Một con người chỉ mới gặp qua vài lần.

Chắc là vì khí chất của họ rất giống nhau.

Ninh Kỳ An vỗ vỗ mặt, kéo suy nghĩ đang lan man trở về.

Có khách tới, cậu nên làm việc.

Không làm phiền khách đang dùng bữa ở tầng một, Tần Viễn lên tầng ba, Hoàng Mộc Toàn đẩy cửa căn phòng lớn nhất ra, bên trong đã có ba bốn người đứng đợi, thấy Tần Viễn tới, họ đồng loạt nói: "Chào sếp Tần."

Khác với những nhân viên khác, họ gọi Tần Viễn là "sếp Tần", nghe nói người của tập đoàn Thiên Tần đều xưng hô ông chủ của họ như vậy, nghe có vẻ cao cấp hơn "ông chủ" một chút, họ cũng gọi như vậy để ông chủ vui lòng.

Đây là ý kiến của một con ngựa trong số họ, nó luôn biết cách nịnh nọt.

Chẳng qua lần này con ngựa nịnh hót bị lố, Tần Viễn liếc mắt, nói: "Nhà hàng đã có một sếp Hạ là đủ rồi, tôi không phải."

Con ngựa đập mạnh vào đùi mình, lúc này mới thật sự là lỡ lời, nó cười lấy lòng nói: "Cái mũi của tôi này, chắc là nghe nhầm rồi, đầu óc nhất thời hoảng hốt nên gọi sai, ông chủ đừng để bụng, cứ coi như tôi đánh rắm."

Tần Viễn lười chấp nhặt, ông ngồi vào chiếc ghế làm việc ở giữa, mở từng bản báo cáo ra phân tích, không cần mấy con yêu quái kia xen vào giải thích, ông chỉ xem kết quả chứ không xem quá trình.

Rất lâu sau, cũng chỉ khoảng mười phút trôi qua, báo cáo đã được lật đến cuối, Tần Viễn xoa xoa thái dương, nhắm mắt lại nói: "Lần sau chuyển thành bản điện tử, đừng nói với tôi là các cậu vẫn chưa học được cách làm."

Mấy con yêu quái: "... Vâng ông chủ."

Điều đáng sợ không phải là họ không biết dùng máy tính, mà là một con yêu quái nào đó đã quên lưu lại ở phút cuối cùng.

Ánh mắt oán hận của các yêu quái tập trung vào Hoàng Mộc Toàn.

Hoàng Mộc Toàn: ... Xin lỗi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!