"Còn anh?" Ninh Kỳ An hỏi: "Em nhớ anh nói hôm nay có kế hoạch chạy bộ buổi sáng, sao lại không đi?"
Tần Tuy Hi nói nhẹ: "Anh cũng nằm mơ."
Ninh Kỳ An tò mò hỏi tiếp: "Mơ gì?"
Tần Tuy Hi ngước mắt nhìn cậu, nói: "Mơ đẹp."
Ninh Kỳ An trầm ngâm: "Hóa ra là chìm đắm trong mộng đẹp không muốn dậy à."
"Gần như thế," Tần Tuy Hi nói.
Bữa sáng là Tần Tuy Hi gọi cơm hộp, ăn xong không bao lâu Tần Tuy Hi liền ra khỏi cửa đi công ty.
Đưa Tần Tuy Hi đi rồi, Ninh Kỳ An trở lại phòng ngủ, ngăn kéo dưới cùng của tủ quần áo cất một đống lông, cậu lấy tất cả ra, đặt lên bàn phòng khách.
Lần trước vì hiểu lầm mà không kịp hoàn thành con thú nhồi bông bằng lông hồ ly, nhân dịp hôm nay nghỉ ngơi, Ninh Kỳ An quyết định làm xong món này, đợi Tần Tuy Hi về sẽ tặng hắn một bất ngờ.
Nói làm là làm!
Lần trước còn bỡ ngỡ, mày mò làm ra hai cái chân dựa vào hướng dẫn, lần này động tác của cậu rõ ràng thuần thục hơn nhiều, thời gian làm và khâu chỉ bằng một nửa lần trước.
Ghế sô pha quá cao, cúi lưng khó chịu, Ninh Kỳ An kéo ổ chó về phía bàn, tự mình khoanh hai chân ngồi vào, muốn lấy gì thì giơ tay là được, quả thực thoải mái hơn không ít.
Một buổi sáng vội vã trôi qua, dì Lưu phải mai mới đến.
"Leng keng – Chào anh, cơm hộp của anh đến rồi!"
Chuông cửa vang vọng phòng khách, là cơm hộp cậu gọi đến, Ninh Kỳ An cẩn thận đặt bán thành phẩm trong tay xuống, nhanh chóng chạy ra mở cửa.
"Cảm ơn."
Xách túi lên bàn ăn, vì trong lòng còn vướng bận, Ninh Kỳ An đánh chén nhanh một cách kinh ngạc, dọn dẹp rác xong liền quay lại ổ chó tiếp tục làm thú nhồi bông bằng lông nỉ.
Thêm hai giờ nữa trôi qua, Ninh Kỳ An gắn nốt viên mắt cuối cùng lên, chậm rãi thở phào một hơi, vui vẻ nói: "Xong việc rồi!"
Cậu nâng sản phẩm thủ công của mình lên thật cẩn thận, ngắm nhìn bên trái vài lần, bên phải vài lần, cảm giác kiêu hãnh dâng trào trong tim.
Không hổ là cậu, kỹ thuật khó khăn thế này cũng có thể chế tạo ra hoàn hảo.
Con thú nhồi bông bằng lông hồ ly không lớn, chỉ to bằng bàn tay cậu, toàn thân màu hồng trắng, không khác mấy so với hình dáng bản thể của cậu. Bốn chi và thân đều hình trứng, trông khù khờ đáng yêu, phía sau còn có một cái đuôi hồ ly dài, Ninh Kỳ An sợ cái đuôi này sẽ rơi nên cố ý tốn thêm công sức ở phần này.
Đỉnh đầu con hồ ly nhồi bông còn có một đôi tai to đúng kiểu, bên ngoài màu nâu đỏ, bên trong Ninh Kỳ An chọn lông màu trắng.
Còn về đôi mắt màu đen, chóp đuôi và bốn chi bản thể của cậu có màu đen, nhưng ít và ngắn, cậu vất vả lắm mới thu thập được một chút, vừa đủ để làm đôi mắt.
Ninh Kỳ An thử nhéo bụng con thú nhồi bông bằng lông hồ ly, ngón tay lập tức lún vào một nửa, mềm mại, còn mang theo mùi hương trên người cậu, quả thực khiến cậu yêu thích không muốn rời tay.
Nhưng đây là bất ngờ chuẩn bị cho Tần Tuy Hi, Ninh Kỳ An đành phải ngậm ngùi từ bỏ thứ mình yêu.
Đặt thú nhồi bông lại lên bàn, Ninh Kỳ An dùng điện thoại chụp 360 độ quanh con thú nhồi bông mấy chục bức ảnh, nhìn album bao phủ toàn màn hình là thú nhồi bông cáo bằng lông nỉ, Ninh Kỳ An kiềm chế h*m m**n chia sẻ lên vòng bạn bè, tắt điện thoại.
Thú nhồi bông hồ ly bằng lông hồ ly đã rất hoàn chỉnh và đáng yêu, nhưng Ninh Kỳ An nhìn, vẫn cảm giác hơi đơn điệu.
Hình như còn thiếu thứ gì đó?
Ninh Kỳ An chống cằm suy nghĩ.
Bỗng nhiên, cậu chạy về phòng ngủ, từ dưới gối đầu móc ra một cọng lông vũ màu đen.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!