Lời vừa nói ra, hắn lại nghe thấy âm thanh khi ở công viên hải dương, nhưng vẫn không thể tìm ra loại âm thanh thứ ba.
Bang bang ——
Phanh phanh phanh ——
Đó là tiếng tim đập nhanh hơn, con người gọi nhịp đập này là "tâm động" (rung động).
Trước mắt không có Ninh Kỳ An, chỉ là xác định tình cảm, trong đầu chỉ thoáng hiện giọng nói, dáng vẻ và nụ cười của cậu, mà tim hắn đã muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Bàn tay đặt lên ngực, ngữ khí của Tần Tuy Hi càng thêm chắc chắn: "Tôi thích cậu ấy."
Nhậm Hạnh "shh" một tiếng, đặt ly rượu vang đỏ xuống, nắm tay phải chạm nhẹ vào mu bàn tay đang che ngực của Tần Tuy Hi, trêu chọc: "Hiếm khi thấy cậu bối rối một lần, tình đầu mới nở à nha. Tôi thật sự tò mò, rốt cuộc là vị cao nhân nào có thể cướp đi trái tim không hiểu phong tình này của cậu."
"Hồ ly."
"Cái gì?"
Tần Tuy Hi nhắc lại: "Hồ ly, tôi bị một con hồ ly trộm mất tim rồi."
"Cái gì với cái gì vậy?" Nhậm Hạnh nói: "Cậu định nói cậu ấy giống "Tô Đát Kỷ" quyến rũ chúng sinh à? Hôm nào dẫn đến cho tôi xem mặt cái coi."
"Tùy tình hình," Tần Tuy Hi gạt tay anh ta ra, cầm cuống ly tinh tế, rủ mắt nhìn chất lỏng màu đỏ tía bên trong, thẫn thờ.
Nhậm Hạnh nhướng mày cười, nói: "Thì ra vẫn là tương tư đơn phương, cậu gọi tôi một tiếng "đại ca", tôi sẽ dạy cậu cách theo đuổi người ta."
"Anh à?" Tần Tuy Hi đánh giá anh ta từ trên xuống dưới, ý ghét bỏ gần như tràn ra khỏi khóe mắt: "Thôi đi."
Bị nghi ngờ khả năng rõ ràng như vậy, Nhậm Hạnh không phục chút nào, anh ta giơ ngón trỏ lên, hậm hực nói: "Đừng coi thường tôi, tôi là anh cậu đó, có nhiều hơn cậu một năm kinh nghiệm sống đấy."
Tần Tuy Hi làm ngơ, Nhậm Hạnh rất thích lấy việc mình hơn tuổi để chiếm tiện nghi.
Tiếng gõ cửa vang lên, Nhậm Hạnh phản xạ có điều kiện hô: "Vào đi ——"
Là chai La Romanee
-Conti mà Tần Tuy Hi yêu cầu đã đến, người phục vụ mặc áo khoác bưng một cái mâm, trên đó có một chai rượu cao cấp màu vàng cùng hai cái ly sạch sẽ, sau khi đặt lên bàn thì rót vào mỗi ly một phần ba.
"Mang cái này đi."
Tần Tuy Hi chiếm quyền chủ động, bảo người phục vụ mang hai ly nước nho nhìn như trò đùa kia đi.
"Vâng, thưa quý khách."
Người phục vụ lễ phép chu đáo mang hai ly rượu vang đỏ đi, nhẹ nhàng rời khỏi. Ánh mắt của Nhậm Hạnh luôn dõi theo động tác của người phục vụ, không hề nói một lời ngăn cản nào.
Sau khi cánh cửa đóng lại, ánh mắt anh ta dán lên chai La Romanee
-Conti kia, nuốt nước bọt, hỏi ngược lại: "Cậu đang dụ dỗ tôi à?"
Tần Tuy Hi cũng hỏi lại: "Anh có chịu dụ dỗ không?"
Nhậm Hạnh không chút do dự: "Chịu chứ, vẫn là Hi Hi hiểu tôi nhất."
Vui vẻ thỏa mãn cùng Tần Tuy Hi cạn ly từng chút một, Nhậm Hạnh đổi sang một tư thế thoải mái hơn ngả vào ghế sô pha, nhìn xuống đám đông bên dưới không khí càng thêm sôi sục, đột nhiên nói: "Thật sự không cần tôi dạy sao?"
Tần Tuy Hi mí mắt giật giật: "Không cần."
Một người độc thân 24 năm dạy một người đồng dạng độc thân từ trong bụng mẹ cách theo đuổi người khác, hắn chắc là điên rồi mới tin.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!