Sau câu hỏi với Ninh Kỳ An đang phấn khích, cậu vừa định kể thì ánh mắt lướt qua thấy người tài xế đang lái xe rất chăm chú nên cậu im bặt ngay. Cậu nháy mắt ra hiệu cho Tần Tuy Hi, thì thầm: "Về nhà em kể cho anh nghe."
Tần Tuy Hi nhìn người tài xế phía trước, gật đầu: "Được."
Không gian trong xe chỉ có bấy nhiêu, nghe thấy những lời lén lút mà hai người tự cho là nhỏ tiếng, người tài xế vô thức nuốt nước bọt. Dưới cái nhìn chăm chăm đầy mạnh mẽ của Tần Tuy Hi, ông ta lặng lẽ tăng tốc độ xe.
Chờ đến lúc vào thang máy, Ninh Kỳ An liền một mạch kể tuột hết đầu đuôi câu chuyện.
"Có một cặp anh em cáo tây tạng," cậu nói, "một con tên là Hạ Vỹ một con tên là Lấm Tấm……"
Ninh Kỳ An nói mặt mày hớn hở, thậm chí quên cả thay dép. Tần Tuy Hi không ngắt lời cậu, kéo đôi dép lông hồ ly riêng của Ninh Kỳ An từ tủ giày ra, đặt xuống bên chân cậu.
Đến khi cửa mở ra, Ninh Kỳ An cũng kể đến đoạn kết. Chờ cậu chép miệng thấy khô cả họng, Tần Tuy Hi đưa ngay ly nước ấm đúng lúc. Trong lúc cậu uống nước, Tần Tuy Hi cũng đã nắm rõ đầu đuôi câu chuyện, bèn hỏi: "Người "chị" đó... bốn năm không đến thăm lần nào ư?"
Ninh Kỳ An gãi đầu, nói: "Đúng vậy, nên Hạ Vỹ và Lấm Tấm nhớ chị lắm, đến con thú nhồi bông chị ấy tặng cũng giữ gìn cẩn thận."
Tần Tuy Hi do dự một hồi lâu, hỏi: "Bốn năm gần như bằng một phần ba đời chúng nó, trong khoảng thời gian đó, chúng nó chưa bao giờ thấy hận hay buồn lòng sao?"
Lần này chạm đến điều mà Ninh Kỳ An không rõ. Cậu sờ cằm, ngập ngừng nói: "Chắc là không đâu, trước hết là Hạ Vỹ và Lấm Tấm nhớ chị ấy là thật, thứ hai, em cũng là hồ ly, đặt mình vào vị trí đó, nếu là em thì em cũng không trách móc đâu."
Lời hứa đã hẹn lại chậm chạp không làm được, để lại một người đứng mãi tại chỗ lặng lẽ đợi chờ.
Tần Tuy Hi nghĩ, nếu người mà hắn yêu thương hứa với hắn điều gì đó, rồi hơn hai mươi năm không thực hiện, hắn có thể sẽ quên đi, hoặc là sẽ nảy sinh oán hận.
Nhưng hồ ly thì không. Không biết là vì một phần ba đời của hồ ly ngắn hơn của người, hay là vì hồ ly không hiểu những cảm xúc quá ư rắc rối đó.
Tần Tuy Hi thấy Ninh Kỳ An nghiêng đầu về phía mình, có vẻ thắc mắc sao hắn lại ngẩn người ra thế. Mấy sợi tóc trên đầu cậu rung rinh, đôi mắt dưới hàng lông mày sáng ngời trong suốt, không hề phản chiếu một chút cảm xúc tiêu cực hay ác ý nào.
Nhớ lại chuyện hôm qua Ninh Kỳ An bị kẻ xấu lừa ra ngoài bắt nạt, Tần Tuy Hi thở dài đầy lo lắng, bàn tay đè nhẹ mấy sợi tóc không yên kia xuống, lầm bầm: "Sợ em bị lừa mất thật."
Ninh Kỳ An:???
Cậu ngồi xổm xuống né tránh cái v**t v* của Tần Tuy Hi, nói: "Em còn hai việc muốn nói."
Tần Tuy Hi tỉnh lại: "Em nói đi."
Ninh Kỳ An giơ một ngón tay lên, nói: "Tối nay trên ban công sẽ có một con chuột nhồi bông bé tí được phơi, đó là chuột giả, anh thấy thì đừng sợ."
Thấy vẻ mặt nghiêm túc của cậu, Tần Tuy Hi thấy buồn cười vô cớ. Hắn nói: "Yên tâm, tôi không sợ chuột thật, càng không sợ chuột giả."
Ninh Kỳ An gật đầu: "Vậy thì tốt."
Tần Tuy Hi hỏi: "Thế còn việc thứ hai?"
Ninh Kỳ An lấy tay phải nâng cằm, nói: "Gần vườn thú có một tiệm bán hoa, ngày mai anh cho em xuống xe ở đó là được."
"Tiệm bán hoa?" Tần Tuy Hi hơi nhíu mày: "Em muốn mua hoa à? Tặng ai?"
Ninh Kỳ An như nhớ ra điều gì đó, đuôi mắt cong lên, hoàn toàn không để ý đến sự khác thường của Tần Tuy Hi.
"Em quen một con hồ ly cái ở vườn thú xinh lắm," Ninh Kỳ An cười nói: "Nó tên là Đường Đoàn. Em muốn đi mua một bông hoa tặng nó."
Hồ ly cái? Đường Đoàn?
Tần Tuy Hi cau mày, trong đôi mắt sâu thẳm tràn ngập vẻ không bằng lòng.
Giọng nói hắn tăng thêm vài phần khó chịu mà chính hắn cũng không nhận ra, hắn kiềm chế những cảm xúc phức tạp đang trào lên trong lòng, hỏi: "Em đang theo đuổi nó sao?"
Theo đuổi? Đây là lần thứ hai Ninh Kỳ An nghe thấy từ này. Lần trước là chị gái ở tiệm hoa nói. Chẳng lẽ hồ ly đực tặng hoa cho hồ ly cái thì có nghĩa là theo đuổi sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!