"Không phải," Tần Tuy Hi phản ứng lại, tựa hồ là có chỗ nào đó sai lầm. Hắn buông tay, xoa xoa thái dương, nói: "Chúng ta tiện đường mà, có thể cùng đi xe qua, như vậy em không cần chen chúc xe công cộng."
Ninh Kỳ An vỡ lẽ, nói: "Phải rồi, anh có thể chở em đi."
Thấy Tần Tuy Hi có thêm một người bên cạnh, tài xế thoáng ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng giữ vẻ mặt bình tĩnh, không hỏi thêm điều gì.
"Đi trước Vườn Bách Thú Minh Lâu."
Ngồi yên vị, Tần Tuy Hi căn dặn.
Tài xế: "Vâng."
Chiếc xe dừng ổn định ngay cổng lớn vườn bách thú. Ninh Kỳ An mở cửa xe định nói "Tạm biệt" thì Tần Tuy Hi bỗng kêu lên: "Em..."
Hắn muốn nói rồi lại thôi, Ninh Kỳ An đợi mãi mà không thấy tiếp lời. Hắn nhìn con số trên màn hình xe, giơ thẻ công tác trước ngực lên nói: "Có gì tối rồi nói sau, em sắp trễ giờ chấm công rồi."
Tần Tuy Hi "Ừm" một tiếng, nói: "Tạm biệt."
Ninh Kỳ An vội vàng xuống xe, cũng không quên đáp lời: "Tạm biệt."
Tần Tuy Hi thu lại ánh mắt, giọng nói trầm thấp: "Đi thôi."
Tài xế nhận lệnh, xe lại bắt đầu lăn bánh.
Cảnh vật ngoài xe lướt nhanh thành bóng mờ. Tần Tuy Hi thầm kiểm kê lại tài sản cùng cổ phần của mình trong lòng, vô cùng chắc chắn rằng mình có thể nuôi nổi một nhóc hồ ly.
Buổi sáng khi nghe Ninh Kỳ An muốn đến vườn bách thú làm việc, kể cả lúc đối phương vừa mở cửa xe, câu "Em có thể đừng đi không, tôi cho em tiền" suýt chút nữa thốt ra. Nhưng khi thấy cậu ấy đầy ý chí chiến đấu, cùng với vẻ mặt rạng rỡ khi nhắc đến vườn bách thú, Tần Tuy Hi cuối cùng vẫn nuốt lại câu nói đó, để mặc nhóc hồ ly rời đi.
Ninh hồ ly có hứng thú này cũng tốt. Ăn chơi mãi chỉ làm tiêu hao niềm say mê với cuộc sống. Chỉ có sự mệt mỏi đúng giờ giấc mới có thể thúc đẩy con người luôn tiến về phía trước.
Điểm này, Tần Tuy Hi rõ hơn ai hết.
Vì thế hắn chọn buông tay, ngầm cho phép Ninh hồ ly đi vườn bách thú.
Chấm công xong, không nằm ngoài dự đoán, lại gặp Thẩm Việt suýt trễ vài giây.
Thẩm Việt chống eo khom người th* d*c. Ninh Kỳ An rất thành thạo vỗ vỗ lưng anh ta. Thấy mặt anh ta đỏ bừng, Ninh Kỳ An quen rồi, đợi đến khi anh ta cuối cùng cũng hoàn hồn lại được, Ninh Kỳ An nói: "Lần sau dậy sớm một chút thì không cần chạy."
Thẩm Việt thẳng eo, tay phải vịn tường cười nói: "Tối qua tôi cũng nghĩ vậy, nhưng buổi sáng tôi thực sự không thể rời giường nổi... Thôi, coi như rèn luyện thân thể."
Gần đến giờ đưa hồ ly đi làm, sau khi chào Thẩm Việt, Ninh Kỳ An đi về một bên.
Khu vực nghỉ ngơi của hồ ly gần chỗ chấm công nhất là hồ ly lông đỏ. Ninh Kỳ An đi về phía đó trước.
Cũng với các bước như hôm qua, Ninh Kỳ An chỉ cần bật đèn xong vỗ tay, gọi chúng dậy là được.
Mấy ngày nay không có con hồ ly nào ngủ nướng. Có Đường Đoàn – chiếc đồng hồ báo thức này, chúng tự lượng số lượng lông của mình, đều không muốn chỗ hói chỗ rụng, nên đồng loạt chọn ngoan ngoãn dậy đi làm.
"An An," Đường Đoàn ngậm hoa đến chân cậu, giọng buồn bã: "Hoa chết rồi."
Ninh Kỳ An cúi người nhận lấy bông cẩm chướng. Những cánh hoa ban đầu màu hồng trắng đã trở nên khô vàng. Từng lớp cánh hoa do thiếu nước mà thu nhỏ lại, se khít thành một khối, giống như một quả bóng nhỏ.
Hai mắt Đường Đoàn long lanh nước, như thể mắt nó vốn đã chứa đầy một vũng nước nhỏ, lại như là buồn bã sắp rơi lệ.
Ninh Kỳ An chợt thấy bông cẩm chướng khô héo trên tay trở nên vô cùng trĩu nặng. Bàn chân nhỏ màu xanh đen lúng túng vài giây, sau đó cậu bình tĩnh lại, ngồi xổm xuống nhìn vào mắt Đường Đoàn nói nghiêm túc: "Tuổi thọ của hoa rất ngắn ngủi so với loài hồ ly, nên việc rời đi chỉ là sớm muộn."
"Nhưng mà," khóe miệng Ninh Kỳ An nở nụ cười nhẹ nhàng, ôn hòa và bình thản. Cậu nói: "Đối với hoa mà nói, cậu đồng hành cùng nó cả đời. Nó mang lại niềm vui cho cậu, nên khi nó khô héo, chắc chắn nó cũng hy vọng cậu không cần vì nó mà buồn bã."
Đường Đoàn nửa hiểu nửa không, nó nói: "Vậy tôi sẽ cố gắng, không buồn nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!