"Anh..."
Ninh Kỳ An vừa nói ra một chữ đã dừng lại, dường như đang cân nhắc từ ngữ.
Tần Tuy Hi im lặng, kiên nhẫn chờ đợi, ngón tay cái bóp chặt ngón trỏ, móng tay cứng rắn ấn vào da thịt, tạo ra một cơn đau mong manh.
Trái tim hắn như một sợi dây bị căng thẳng tột độ, Tần Tuy Hi không tự chủ được mà thả nhẹ hơi thở.
Ninh Kỳ An không nhìn thấy những cử động nhỏ của hắn, cậu hơi ngẩng đầu nhìn Tần Tuy Hi trước mặt, nhìn vào cặp mắt đang lặng lẽ chăm chú vào mình.
"Tại sao anh lại thay đổi ý định vậy?" Ninh Kỳ An nói: "Rõ ràng là em làm vỡ ngọc bội mẹ anh để lại, lỗi phải là của em mới đúng."
Cậu chớp chớp mắt, vô cùng mơ hồ.
Các trưởng bối trong núi nói, nhân loại là một loại sinh linh vô cùng phức tạp. Tần Tuy Hi một nửa là yêu quái, một nửa là nhân loại, nên có lúc cậu hiểu được đối phương, có lúc lại không thể lý giải được.
Yêu quái đơn thuần thẳng thắn không hiểu sự vòng vo của nhân loại, cậu cần một câu trả lời.
"Bởi vì..."
Tần Tuy Hi không biết phải bắt đầu từ đâu, chuyện này nói ra thì phức tạp, quan trọng hơn là, có liên quan đến mẹ của Ninh Kỳ An.
Một lúc lâu sau, hắn nói: "Ngọc bội... không phải mẹ tôi để lại cho tôi, mà là quà đầy tháng mẹ em tặng."
"Mẹ em?"
Ninh Kỳ An không ngờ chuyện này lại liên quan đến mẹ hồ ly của mình, cậu lặp lại lời hắn, không chắc chắn hỏi: "Ngọc bội là mẹ em tặng cho anh?"
Tần Tuy Hi: "Đúng vậy."
Ninh Kỳ An càng nghi hoặc, cậu hỏi: "Nhưng lúc đó anh nói, "là di vật duy nhất mẹ anh để lại cho anh" cơ mà?"
Tần Tuy Hi cứng họng, điều này lại liên quan đến một sự hiểu lầm khác.
Hắn giải thích: "Trước đây tôi không biết, cũng là tối nay nghe cha tôi nói mới hiểu được."
Nói đến đây, Tần Tuy Hi nhớ ra một chuyện bị bỏ qua, tăng tốc nói: "Ngọc bội đó có một giọt tâm đầu huyết của mẹ em, em..."
Hắn vốn định hỏi cậu có chỗ nào không thoải mái không, nhưng nghĩ kỹ lại, đã mấy ngày trôi qua, đã muộnrồi.
Hắn im bặt ngay lập tức.
Ninh Kỳ An lại bừng tỉnh nói: "Khó trách em cảm thấy khối ngọc bội này luôn có một lực lượng kỳ diệu hấp dẫn em, hơn nữa cầm lên còn rất nóng, hóa ra là mẹ em nhớ em."
Nghe vậy, hơi thở Tần Tuy Hi chợt nghẹn lại, lồng ngực như bị vật gì đè nặng, không thể th* d*c.
Ngọn nguồn sự việc đã bày ra trước mắt, hắn chỉ cần bình tĩnh lắng nghe một phút, là có thể biết được sự kỳ lạ trong đó, mọi sự ồn ào và hiểu lầm sau này sẽ không xảy ra.
Chiếc ly thủy tinh ngay từ đầu đã có thể tránh được kết cục bị đánh vỡ, mà hắn lại là người lỡ tay đánh vỡ nó.
"Vậy em..." Yết hầu như bị tắc nghẽn, Tần Tuy Hi nói cực kỳ khó khăn: "Em có nguyện ý chấp nhận lời xin lỗi ngang ngược vô lý của tôi không?"
Những lời nói ngày đó khó nghe, tuyệt tình đến mức nào, hắn rõ ràng.
Có câu nói rất đúng, yêu thương muộn màng còn rẻ mạc hơn cỏ rác, nói cách khác, xin lỗi muộn màng không có tác dụng gì.
Nhưng dù vậy, hắn vẫn khẩn cầu sự tha thứ của Ninh Kỳ An.
Nhưng suy nghĩ của Ninh Kỳ An lại hoàn toàn khác, cậu vỗ vỗ những cành khô vụn trên quần, trên mặt nở một nụ cười. Bên tai vang lên tiếng còi xe cảnh sát, ngoài bìa rừng có ánh đèn pin rọi tới. Nhờ luồng ánh sáng đó, hắn thấy rất rõ ánh mắt ôn hòa của Ninh Kỳ An.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!