Ven đường những "viên ngọc dạ quang" sáng chói, nhưng chúng lại không giống như những viên ngọc dạ quang thật sự dưới đáy biển, không phải lúc nào cũng sáng, mà đợi đến một thời điểm nhất định sẽ tự động tắt.
Ninh Kỳ An biết loại "ngọc dạ quang" này gọi là "đèn đường", hoạt động nhờ điện.
Mọi thứ trên thế gian thật kỳ diệu, là điều mà yêu quái khó có thể tưởng tượng.
Ninh Kỳ An đã đi làm một thẻ ngân hàng và một thẻ điện thoại.
Bây giờ cậu có một ngàn đồng. Ban đầu, gã say rượu hôm đó không chịu bồi thường, nhưng sau đó Bạch Đồ đã nhận được điện thoại từ sở cảnh sát và cãi vã một hồi với gã, cuối cùng đã giúp cậu giành được một ngàn đồng.
Bạch Đồ dẫn cậu đi mua một chiếc điện thoại cũ, tốn hết 800 đồng.
Thêm cả phí làm thẻ điện thoại và gói cước hàng tháng, giờ cậh lại trở thành người nghèo, mặc dù vốn dĩ cậu cũng chẳng có bao nhiêu tiền.
Ninh Kỳ An kinh ngạc nhìn những hình ảnh sặc sỡ trên màn hình, nói: "Thật kỳ diệu."
Bạch Đồ giúp cậu cắm thẻ điện thoại, làm một loạt thao tác, lưu số điện thoại và thêm WeChat, rồi tiện thể tải vài ứng dụng thông dụng, sau đó ném chiếc điện thoại cũ cho Ninh Kỳ An.
"Biết dùng điện thoại không?"
Ninh Kỳ An do dự gật đầu, nói: "Nếu có chữ viết, tôi đọc hiểu, chắc là sẽ dùng được."
Bạch Đồ nói: "Biết dùng là tốt, có điện thoại thì tiện hơn, sau này gặp mặt có thể báo trước một tiếng."
Hôm nay Bạch Đồ đã phải canh ở cửa khu Phúc Hinh hơn một tiếng đồng hồ mới tóm được một con hồ ly ra ngoài kiếm ăn.
Ngày xưa có nông dân ôm cây đợi thỏ, nay có thỏ trắng canh cửa chờ hồ ly.
Bạch Đồ nhìn đồng hồ, nói: "Gần 1 giờ rồi... Sáng cậu chỉ ăn một cái bánh bao, đói lả rồi đúng không?"
Ninh Kỳ An: "Ừ, đói lả."
Lúc làm thẻ điện thoại bụng cậu đã kêu một lần rồi, nhưng lúc đó Bạch Đồ đi vệ sinh, nên không nghe thấy.
Bạch Đồ lướt vài cái trên màn hình, nói: "Muốn ăn gì? Thịt à? Mình mua combo, combo rẻ hơn."
Ninh Kỳ An không kén chọn, nói: "Ăn gì cũng được."
"Vậy đi ăn lẩu tự chọn nhé." Bạch Đồ đặt hai phiếu combo, cười nói: "Mình thích ăn chay."
Tiệm lẩu tự chọn nằm trong một trung tâm thương mại, bên trong có đủ loại món chay, món mặn. Cậu và Bạch Đồ mỗi người một nồi lẩu nhỏ, chọn xong nước lẩu thì họ chạy về hai khu vực khác nhau. Một người chỉ lấy thịt, một người chỉ lấy rau, bày trên bàn hoàn toàn là hai thái cực.
Bạch Đồ nhìn ba bốn đĩa thịt đỏ tươi của Ninh Kỳ An, vừa thả rau vào nồi vừa hỏi: "Cái này chắc không có thịt thỏ đúng không?"
Ninh Kỳ An sững sờ, không chắc chắn nói: "Chắc là không, tôi không thấy."
Bạch Đồ thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt rồi, ghét nhất là ai ăn thịt thỏ, thỏ nhỏ đáng yêu như vậy, thỏ nhỏ dễ thương như vậy."
Thế nên ăn thịt lợn, dê, bò, cá là được, dù sao cậu ta cũng không phải lợn, dê, bò hay cá.
Ninh Kỳ An nghe vậy, ngồi thẳng lưng nói: "Tôi cũng không thích ăn thịt thỏ."
Bạch Đồ hôn gió một cái: "Tôi quý nhất loại động vật ăn thịt như cậu."
Ăn cơm xong, Ninh Kỳ An chuyển tiền cơm cho Bạch Đồ.
Ai cũng vất vả, cậu sẽ không cố ý chiếm lợi.
Bạch Đồ thấy cậu cố chấp, cũng đành chịu, đành phải nhận cái phong bao lì xì WeChat đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!