Chương 39: (Vô Đề)

Cáo Tây Tạng trông nghiêm chỉnh, trên thực tế thận trọng và nhạy bén hơn hồ ly lông đỏ. Ít nhất là sau khi Hắc Vĩ nói chuyện, hầu hết cáo Tây Tạng đều biết phải rời giường đi làm, lần lượt chui ra khỏi ổ.

Việc này giúp Ninh Kỳ An đỡ lo không ít, cậu đếm đi đếm lại, phát hiện vẫn còn một con cáo chưa rời giường.

"Hắc Vĩ", Ninh Kỳ An ngồi xổm xuống ôm lấy đầu gối, hỏi: "Cậu có thể giúp tôi gọi nốt con cáo cuối cùng dậy được không?"

Hắc Vĩ đáp: "Có thể."

Nó chạy đến cửa hang của một con cáo, chưa vào trong mà đã gọi vào cửa hang: "Lấm Tấm, đi thôi."

Vừa dứt lời, trong hang truyền đến một tràng tiếng lách cách, một con cáo có vệt trắng trên mũi ló đầu ra.

Nó nhìn Hắc Vĩ đang ngậm lại con thỏ nhồi bông, rồi nhìn Ninh Kỳ An đang hiếu kỳ đánh giá nó ở gần đó, bỗng nhiên, nó quay người chạy sâu vào trong hang, vài giây sau mới đi ra.

Trong miệng Lấm Tấm cũng có thêm một vật gì đó xám xịt không nhìn rõ hình dáng cụ thể.

Nó đi đến bên chân Ninh Kỳ An, nhả vật trong miệng ra và nói: "Cậu có thể giúp nó trở lại nguyên dạng không?"

Ninh Kỳ An nhìn kỹ, đó là một con chuột nhồi bông, hình tượng đặc biệt giống thật, hai con mắt hoàn toàn màu đen, phản chiếu ánh sáng kỳ dị dưới ánh đèn sợi đốt.

"Lấm Tấm là em trai tôi", Hắc Vĩ nói bên cạnh: "Đây là quà chị ấy tặng chúng tôi, chúng tôi đều rất thích chị ấy. Sau đó chị ấy nói phải đi đến một nơi rất xa, sau này sẽ quay lại thăm chúng tôi, nhưng mặt trời đã lặn rất nhiều lần, chúng tôi đợi chị ấy rất lâu, nhưng không bao giờ gặp lại nữa."

Giọng Hắc Vĩ buồn bã, chiếc đuôi cũng rũ xuống yếu ớt.

Ninh Kỳ An lặng lẽ nghe nó nói xong, rất lâu sau, cậu thử đưa tay ra, thấy đối phương không né tránh, cậu nhẹ nhàng đặt bàn tay xuống, v**t v* an ủi hai cái, cậu nói: "Tôi sẽ giúp các cậu liên lạc với chị ấy."

Hắc Vĩ và Lấm Tấm đồng thời ngẩng đầu lên, đồng thanh nói: "Thật không?"

Ninh Kỳ An: "Tuyệt đối không thất hứa."

Hắc Vĩ nghiêm túc nói: "Cảm ơn cậu, An An."

Ninh Kỳ An xua tay, không hề ghét bỏ nhặt con chuột nhồi bông trên đất lên, lật qua lật lại xem xét rồi nói: "Không có chỗ nào rách cả, tôi mang về giặt sạch là được, hai hôm nữa trả lại cho cậu nhé?"

Lấm Tấm không ý kiến, sợ Ninh Kỳ An đổi ý, lập tức nói: "Được, cảm ơn."

Ninh Kỳ An cười nói: "Không có gì."

Do Hắc Vĩ và Lấm Tấm dẫn đầu đi ở hàng đầu, những con cáo Tây Tạng khác không bị lạc, rất thuận lợi vào khu triển lãm. Vừa nhìn đồng hồ, vừa kịp lúc chỉ còn mười mấy phút nữa là vườn bách thú mở cửa.

Ninh Kỳ An xắn tay áo lên, bắt đầu chăm chỉ làm việc.

Đợi đến giờ nghỉ trưa rảnh rỗi, Ninh Kỳ An gửi tin nhắn cho Đoạn Lệ.

[ hồ ly không ăn lê: Cô Đoạn, cô còn cách liên lạc với chị nuôi dưỡng đầu tiên của cáo Tây Tạng Hắc Vĩ và Lấm Tấm không ạ? ]

Sợ khu động vật quá nhiều, Đoạn Lệ không nhớ rõ, Ninh Kỳ An đã thêm vào tất cả đặc điểm mà cậu biết về người chị đó.

[ Cô đoạn: Hắc Vĩ và Lấm Tấm bao nhiêu tuổi? Nếu là người của bốn, năm năm trước, cậu có thể hỏi Dương Nhị Hồ, anh ấy là viên trưởng đời trước của vườn bách thú. ]

Dương Nhị Hồ?

Ninh Kỳ An suy nghĩ một lát, cái tên này hình như là tên của chú Dương, lần trước cô Đoạn có nhắc qua một lần, không ngờ chú Dương lại là viên trưởng đời trước...

[ hồ ly không ăn lê: Được ạ, cháu sẽ đi hỏi chú Dương. ]

Tìm thấy tên chú Dương, Ninh Kỳ An nhấn vào, bắt đầu cuộc trò chuyện.

[ hồ ly không ăn lê: Chú Dương, chú có biết người chị nuôi dưỡng đầu tiên của cáo Tây Tạng Hắc Vĩ và Lấm Tấm không ạ? Chị Đoạn nói chú nhớ rõ hơn. ]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!