Đại khái là cậu đến quá sớm, Đoạn Lệ vẫn chưa tới. Cậu đứng ở khu hồ ly mười mấy phút, cánh cửa nhỏ có biển "Nhân viên không phận sự cấm vào" bỗng mở ra, một cái đầu thò ra, cẩn thận quan sát mặt Ninh Kì An, rồi lên tiếng: "Cậu là người mới hôm nay à?"
Ninh Kì An vội đáp: "Vâng, đúng vậy."
"Vào đi."
Đó là một thanh niên trông chừng 20 tuổi, anh ta tháo chiếc găng tay cứng cáp ra, ngồi phịch xuống chiếc ghế dài, cười nói với Ninh Kì An đang có vẻ hơi lúng túng: "Nghe chị Đoạn nói, cậu là người lần trước giúp chăm sóc hồ ly phải không?"
Ninh Kì An có chút lo lắng: "Là tôi."
Cậu thận trọng hỏi: "Tôi đã làm sai gì sao?"
"Không phải," thanh niên cười càng tươi: "Sao cậu cứ hễ nói chuyện là nhận lỗi vậy? Cậu làm rất tốt, không có gì để chê."
"Thẩm Việt," anh ta đưa tay ra, nói: "Tên tôi. Rất mong được giúp đỡ."
Ninh Kì An hiểu. Đây là nghi thức xã giao thường thấy của loài người. Cậu nắm lấy tay Thẩm Việt, nói: "Ninh Kì An, sau này mong anh chỉ giáo nhiều hơn."
Thẩm Việt không ở lại lâu, sau khi nói về công việc cụ thể và những điều cần lưu ý, anh ta nói: "Đại khái là thế, rất đơn giản. À, mấy con hồ ly đó đều có tên và sở thích riêng, cậu có thể đi hỏi bọn nó."
Hỏi?
Ninh Kì An giật mình, không nghĩ ngợi mà nói: "Anh cũng là..."
Cậu kịp thời dừng lại, sợ mình đoán sai, không cẩn thận lại bại lộ.
Thẩm Việt nhìn cậu với nụ cười nửa miệng, nói: "Chị Đoạn đã nói với tôi rồi, cùng là hồ ly, cậu sẽ hòa hợp với bọn nó hơn."
Lời nói này xác nhận suy nghĩ trong lòng Ninh Kì An. Cậu hiển nhiên không câu nệ, vươn dài cổ ngửi ngửi, tò mò hỏi: "Cậu cũng là yêu quái à? Sao tôi lại không ngửi thấy?"
Thẩm Việt dùng ngón trỏ chọc cằm, đưa ra câu trả lời: "Chắc là vì tôi chỉ có một phần tư huyết mạch yêu quái thôi, bà nội tôi là một con cáo Bắc Cực."
Ninh Kì An: "Vậy anh đã từng đến núi và đáy biển chưa?"
Cậu hỏi về nơi ở của yêu quái.
Thẩm Việt nói: "Đã đến rồi, tôi còn đi qua sông băng và thảo nguyên nữa."
Hai mắt Ninh Kì An sáng lên, thốt lên một tiếng ngưỡng mộ.
Sông băng và thảo nguyên, cậu chỉ mới thấy qua ảnh. Chờ có dịp, cậu cũng phải đến đó thăm hỏi yêu quái ở những nơi ấy.
"Nhưng mà," Thẩm Việt rẽ sang một chuyện khác: "Một năm trước bà nội tôi qua đời, không có yêu quái thuần chủng dẫn đường, bố tôi và tôi không thể vào được nữa."
Anh ta khẽ cong khóe miệng, rồi nụ cười vụt tắt, như một nụ cười bất lực.
Thẩm Việt nói: "Nếu không có gì bất ngờ, tôi sẽ kết hôn với một cô gái loài người bình thường, có con cháu, và một chút huyết mạch yêu quái đó cũng sẽ bị pha loãng dần theo dòng thời gian."
Thẩm Việt nói đúng sự thật mà đa số các yêu quái đều trải qua. Có lẽ là vì khoảng thời gian ở chỗ Tần Tuy Hi, ngày nào cũng gặp mặt, nên Ninh Kì An luôn nghĩ về hắn.
Tương lai Tần Tuy Hi cũng sẽ kết hôn với một cô gái loài người, có con cháu, huyết mạch yêu quái bị pha loãng, và lời nói cậu muốn đưa Tần Tuy Hi đến núi và đáy biển bỗng trở nên vô ích và buồn cười.
"Nơi này giao cho cậu, tôi không quay lại nữa," Thẩm Việt lấy ra một hộp thuốc lá từ túi quần, nói: "Hút xong điếu thuốc, tôi còn phải chăm sóc cáo Bắc Cực, bên này nhờ cậu vậy."
Khu hồ ly không chỉ có một loài. Sau khi chăm sóc xong hồ ly lông đỏ, Ninh Kì An còn phải đi đến một khu khác để chăm sóc cáo Tây Tạng.
Thẩm Việt nói mỗi con hồ ly đều có sở thích và tên riêng, nên Ninh Kì An liền đi hỏi từng con một.
Những con hồ ly cùng loài với cậu vẫn còn nhớ cậu, từng con vây quanh cậu mà ngửi ngửi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!