Chương 34: (Vô Đề)

"Chào buổi sáng sếp nhỏ, tài liệu động cơ cho dự án xe không người lái mà ngài dự định mua sỉ đã về rồi, đây là danh sách ạ, xin ngài xem qua."

Lý Hinh đưa lên một xấp giấy, Tần Tuy Hi rất coi trọng việc phát triển xe không người lái sử dụng năng lượng mới, cơ bản mọi khâu đều phải nắm rõ.

"Được," xem xong, Tần Tuy Hi trả lại danh sách cho Lý Hinh và nói: "Phòng nghiên cứu còn thiếu gì, bảo họ đề xuất sớm."

Lý Hinh: "Vâng."

Cô hơi cúi người nhận lấy, hôm nay trên mặt cô không trang điểm, chỉ tô một lớp son mỏng, để lộ hoàn toàn khuôn mặt thanh tú, trông thoải mái hơn ngày thường nhiều.

Tần Tuy Hi nói: "Hôm nay cô trông rất tươi tắn."

Hắn uống xong ngụm cà phê cuối cùng, đẩy ly sang và nói: "Pha cho tôi một ly nữa."

Lý Hinh vẫn bình thản: "Vâng."

Khi cô đẩy cửa ra, vừa vặn gặp thư ký Trần. Ánh mắt Lý Hinh dừng lại trên tấm thiệp cưới màu đỏ tươi trên tay anh ta một lát, hô hấp khẽ khựng lại trong khoảnh khắc, rồi cô giả vờ như không có gì xảy ra, gật đầu chào hỏi: "Chào buổi sáng thư ký Trần."

"Chào buổi sáng thư ký Lý."

Cánh cửa văn phòng khép lại, chặn mọi âm thanh bên trong. Lý Hinh hít một hơi, đi vào phòng pha trà để pha cà phê.

"Sếp nhỏ," thư ký Trần nói: "Đây là thiệp cưới của Âu Dương Phùng, anh ấy muốn mời ngài đến dự."

Tần Tuy Hi nhét tấm thiệp vào ngăn kéo, dặn dò: "Cậu đi chuẩn bị một món quà thích hợp."

Thư ký Trần: "Vâng."

Sau khi Lý Hinh mang cà phê vào, văn phòng tạm thời không bị làm phiền. Tần Tuy Hi nhìn lịch, chỉ còn ba ngày nữa là đến tiệc mừng thọ của ông nội. Bức cổ họa hắn chuẩn bị vẫn còn trong phòng sách, tối nay sẽ nhờ thư ký Trần đến lấy và mang đến biệt thự, lúc đó hắn sẽ cùng bố đi.

Mới ra khỏi công ty vài mét, trời đột ngột đổ mưa. Dù tài xế đã kịp thời mở ô đón hắn, nhưng người hắn vẫn bị ướt một chút.

Mấy sợi tóc bết lại trên da, Tần Tuy Hi khó chịu gạt tóc. Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu thấy vẻ sốt ruột của Tần Tuy Hi, liền âm thầm tăng tốc độ xe.

Trong thang máy hắn đã cởi cà vạt ra và vắt trên cánh tay. Vừa chuẩn bị mở cửa, cánh cửa đã được mở từ bên trong.

Là Ninh hồ ly.

Đôi mắt cậu lấp lánh vẻ tự hào, đôi tai không biết từ lúc nào đã nhô ra, một cái đuôi xù ở phía sau vẫy qua vẫy lại.

"Thấy em lợi hại không, vừa nghe thấy tiếng bước chân là em mở cửa cho anh ngay đấy."

Cậu hít hít mũi, ngửi thấy hơi nước ẩm ướt trên người Tần Tuy Hi, vội vàng né ra một bên, nói: "Anh dính mưa à? Mau vào đi, kẻo bị cảm."

Vào nhà, Tần Tuy Hi bị thu hút bởi một đống lông màu nâu đỏ trên bàn phòng khách. Hắn ngạc nhiên hỏi: "Sao nhiều lông thế này? Đến mùa rụng lông rồi à?"

Ninh Kì An vội vàng lao tới ôm lấy đống lông quý báu của mình: "Bí mật."

Cậu lén lút giấu bốn cái cục tròn tròn ở dưới đống lông vào lòng bàn tay. Đây chính là thành quả cả buổi chiều của cậu.

Hồ ly có bí mật, Tần Tuy Hi nhanh chóng thu lại tầm mắt, không hỏi thêm nữa, quay người vào phòng ngủ lấy quần áo đi tắm.

Đôi tai hồ ly trên đầu Ninh Kì An giật giật, cẩn thận lắng nghe động tĩnh phía sau. Nghe thấy tiếng cửa phòng tắm khép lại, cậu mới thả lỏng cơ thể đang căng thẳng, ôm lấy đống lông xù, giấu tất cả những sợi lông mình đã nhổ vào một ngăn kéo dưới tủ quần áo trong phòng ngủ.

"Hù!"

Cậu lau mồ hôi trên trán, sau đó ngã ngửa ra giường.

Ninh Kì An ăn bám Tần Tuy Hi quá nhiều bữa, nên cậu muốn tặng hắn một món quà đặc biệt để bày tỏ lòng biết ơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!