Chương 31: (Vô Đề)

Sau 45 phút trình diễn pháo hoa, pháo hoa tuy đẹp nhưng cũng chỉ thoáng qua. Khói trắng giăng đầy mặt sông, không khí tràn ngập mùi hăng nồng.

Không có pháo hoa để đánh lạc hướng, Ninh Kỳ An không chịu nổi mùi này, giục Tần Tuy Hi nhanh chóng rời đi.

Đám đông dần tản ra, tình cờ, Ninh Kỳ An nhìn thấy hai người đàn ông dưới cột đèn đường, hai cái đầu chụm lại, cùng xem một chiếc điện thoại.

Bỗng nhiên, như có một sự sắp đặt của định mệnh, người đàn ông hơi thấp hơn ngẩng đầu nhìn Ninh Kỳ An, rồi lại như chưa có gì xảy ra mà thu ánh mắt lại, cười nói chuyện với người bên cạnh.

Thính giác của Ninh Kỳ An rất tốt, không cần tốn quá nhiều sức, cậu đã nghe rõ cuộc trò chuyện của họ.

"Tấm ảnh này đẹp thật, đăng lên mạng xã hội là vừa."

"Tớ cũng thấy tấm ảnh chụp chung này là đẹp nhất," người đàn ông cao hơn nói: "Xem ra chúng ta tâm đầu ý hợp rồi."

"Sao không đi nữa? Không phải nói khó chịu sao?"

Tần Tuy Hi vẫy tay trước mặt cậu, nhìn theo hướng mắt cậu, hắn thấy một người quen.

Âu Dương Phùng.

Bên cạnh anh ta còn có một người đàn ông khác. Tần Tuy Hi chú ý thấy cả hai đều đeo nhẫn đôi, lập tức hiểu ra đó là người yêu của anh ta.

"Đó là một con yêu quái."

Ninh Kỳ An hoàn hồn, ngẩng đầu nói: "Là một con… ve."

Tần Tuy Hi không biết nên kinh ngạc vì người yêu của Âu Dương Phùng là một con yêu quái, hay là kinh ngạc vì ve cũng có thể là yêu quái.

"Haizz," Ninh Kỳ An thở dài một hơi.

Tần Tuy Hi hỏi: "Ừm? Thở dài gì vậy?"

Ninh Kỳ An vừa đi vừa nói: "Anh có biết một từ gọi là… gọi là "ve không biết tuyết" không?" (*Thành ngữ này có nghĩa là một người có tầm nhìn hạn hẹp, thiếu hiểu biết vì chưa từng được trải nghiệm hoặc tiếp xúc với một điều gì đó.)

Tần Tuy Hi: "Biết, thì sao?"

Ninh Kỳ An giải thích: "Tuổi thọ của ve rất ngắn, dù có hóa thành yêu quái cũng chỉ sống được hơn 20 năm. Đừng nhìn anh ấy bây giờ trẻ trung, khỏe mạnh, nhưng thật ra đã gần chết rồi. Vì vậy em có chút thương bạn của anh ấy."

Ninh Kỳ An không biết rõ hai người thật ra là người yêu, thậm chí sau Tết Dương lịch vài ngày sẽ chọn một ngày tốt lành để kết hôn. Cậu tiếc thương con ve kia rồi, bạn của anh ta sẽ buồn biết bao nhiêu.

Ve chỉ sống trong mùa hạ, chết vào mùa thu, chưa bao giờ thấy tuyết.

Mà Quảng Đông thì không có tuyết.

Tần Tuy Hi hỏi: "Cậu có thể biết anh ấy còn sống được bao lâu không?"

Ninh Kỳ An bẻ ngón tay, đưa ra một đáp án cụ thể: "Nhiều nhất là mùa thu năm sau."

Vậy vẫn còn kịp, Tần Tuy Hi lập tức gửi tin nhắn cho Âu Dương Phùng.

[tùy tiện: Kỳ nghỉ Tết Dương Lịch qua đi cậu không cần quay lại công ty, hãy đưa người yêu đi ngắm tuyết.]

[Âu Dương Phùng: Sếp nhỏ, Thiên Tần đã cho tôi quá nhiều đãi ngộ rồi, tôi cứ làm việc bình thường như mọi người là được.]

Tần Tuy Hi hiếm hoi vận dụng quyền lực của tổng tài.

[tùy tiện: Đây là mệnh lệnh, không được từ chối.]

[Âu Dương Phùng: …Được, cảm ơn sếp nhỏ.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!