Một chiếc lông vũ màu đen ngũ sắc, vừa nhìn đã biết là lông trên cánh của Tần Tuy Hi. Ninh Kỳ An chụp một tấm ảnh chiếc lông này rồi gửi đi.
[hồ ly không ăn lê: Ảnh.]
[hồ ly không ăn lê: Nhìn này, lông của anh này!]
[nhân yêu tốt: Vứt đi.]
[hồ ly không ăn lê: Đừng vứt mà, dù sao đây cũng là chiếc lông đầu tiên của anh, rất có ý nghĩa kỷ niệm đấy. Nếu anh không biết cất ở đâu thì để em giữ cho.]
[nhân yêu tốt: Vậy nhờ em đấy.]
Ninh Kỳ An giấu chiếc lông này dưới gối đầu, hệt như ngày xưa cậu làm với chiếc răng đầu tiên của mình.
Gần trưa, dì Lưu đến nấu cơm, vừa vào cửa đã chạm mặt Ninh Kỳ An. Dì vẫn nhớ rõ chàng thanh niên này, sống cùng khu chung cư với dì, lần đầu lên thành phố chưa biết đi thang máy, còn là dì chỉ cho.
"Sao cháu lại ở đây?" Dì Lưu lộ vẻ nghi hoặc, sau đó bỗng nhiên hiểu ra: "Thì ra người bạn mà Tần tiên sinh nói chính là cháu à."
Ninh Kỳ An đã lường trước có ngày mình sẽ phải đối thoại với dì Lưu, nên đã nghĩ sẵn lý do: "Cháu tình cờ quen biết ba anh ấy, rồi trời xui đất khiến thế nào mà đến ở nhờ đây một thời gian ạ."
Dì Lưu cười nói: "Vậy chúng ta thật có duyên, không ngờ lại gặp lại ở đây. Lần trước về vội nấu cơm quên chưa hỏi, cháu tên là gì thế?"
Ninh Kỳ An đáp: "Dì cứ gọi cháu là "An An" được rồi ạ, các bậc trưởng bối trong núi đều thích gọi cháu như vậy."
Lời nói của cậu càng củng cố thêm suy đoán của dì Lưu. Dì cũng có một cậu con trai, nhưng hồi nhỏ nghịch ngợm quá thể, lớn lên thì biết điều hơn nhưng lại ở Bắc Kinh nên ít gặp. Bởi vậy, dì rất quý mến một người điềm tĩnh, ngoan ngoãn như Ninh Kỳ An. Dì cảm thán: "An An à, xem ra cha mẹ cháu đều mong cháu lớn lên bình an. Nhưng mà cũng phải thôi, làm cha mẹ ai chẳng mong con mình bình an, khỏe mạnh."
Ninh Kỳ An mồ côi cha mẹ từ năm 5 tuổi. Tuy không được chính tai nghe những lời ước nguyện tốt đẹp ấy, có thể là do lúc ấy cậu còn quá nhỏ, không nhớ được. Nhưng qua lời kể của các cô chú, hàng xóm, cậu biết rằng ngay từ khi còn trong bụng mẹ hồ ly, sự ra đời của cậu đã được gửi gắm rất nhiều kỳ vọng và mong ước.
Cậu cười rạng rỡ: "Vâng ạ, vì vậy giờ cháu rất khỏe mạnh."
Dì Lưu bị chọc cười, kéo cậu trò chuyện thêm vài câu rồi rửa tay đi nấu cơm.
Vì chỉ có một người ăn nên dì chỉ làm hai món. Ban đầu Tần Tuy Hi định về nhà ăn, nhưng lại có việc đột xuất nên dặn Ninh Kỳ An cứ ăn một mình.
Giải quyết xong việc quan trọng, Tần Tuy Hi rời máy tính chuẩn bị xuống căng
-tin công ty ăn. Khi đi ngang qua khu làm việc của nhân viên, tình cờ có hai người đang trò chuyện sau khi ăn xong.
"Xã hội ngày nay, đàn ông cũng không an toàn nữa rồi."
Tần Tuy Hi vô tình nghe lén, nhưng câu nói này lập tức khiến hắn dừng bước.
"Ý gì vậy?"
Người nói chuyện là một cô gái cột tóc đuôi ngựa, nhanh nhẹn, làm việc ở công ty đã lâu. Người còn lại là một thực tập sinh mới vào gần đây.
"Theo nghĩa đen luôn đấy," cô gái nói: "Cậu xem tin tức thì biết, gần đây bỗng xuất hiện một tên b**n th**, chuyên nhắm vào những cậu bé có vẻ ngoài tinh xảo."
"Nhắm vào?" Thực tập sinh khó hiểu: "Giết người à?"
"Xâm hại t*nh d*c."
Cậu thực tập sinh "thẳng nam" như bị sét đánh ngang tai, không thể tin nổi: "Hả?"
"Cậu đừng không tin," cô gái nói: "Nếu không phải tên b**n th** ấy trong đêm tối mắt mù, tóm nhầm một cô gái tóc ngắn, nhìn rõ là con gái mới tha cho, thì còn lâu mới có người biết đấy."
Thực tập sinh hỏi: "Sao lại không ai biết? Nạn nhân không báo cảnh sát à?"
Cô gái buông tay: "Đàn ông mà, đều cần thể diện. Ai mà muốn kể chuyện mình là một gã đàn ông lại bị một thằng đàn ông khác làm? Cậu muốn không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!