Chương 26: (Vô Đề)

Tình hình cuối cùng cũng được kiểm soát, Ninh Kỳ An hơi thả lỏng, rón rén bước đi, bám sát tường, trốn sau chiếc ghế sofa rồi thận trọng bò lên, cẩn thận vòng ra phía sau Tần Tuy Hi.

Trong lúc đó, Tần Tuy Hi luôn dõi theo cậu, cho đến khi bóng dáng Ninh Kỳ An biến mất khỏi tầm nhìn của hắn.

Đi đâu rồi?

Một nghi ngờ thoáng qua trong lòng Tần Tuy Hi, vừa định quay đầu lại, đột nhiên, trên sống lưng hắn xuất hiện một cảm giác lạ lùng.

Hắn lại bất động.

Đôi cánh đột nhiên mọc ra, xé toạc chiếc áo sơ mi thành hai đường, để lộ vài tấc da thịt quanh năm không thấy ánh mặt trời.

Hô hấp của hắn khựng lại, rồi nhanh chóng trở lại bình thường.

Ninh Kỳ An tò mò dùng ngón tay miêu tả rễ của cánh, đầu ngón tay ấm áp lướt qua, thỉnh thoảng nhẹ nhàng gãi vào một phần yếu ớt trên cánh được bao phủ bởi lớp lông tơ mịn màng.

Thật ngứa.

Tần Tuy Hi chưa kịp ngăn lại, vì sự thăm dò như lông chim đó nhanh chóng rời đi.

"Chúc mừng anh," cậu nghe thấy Ninh Kỳ An nói: "Anh sắp bay được rồi."

Tần Tuy Hi im lặng, nói: "Tôi sợ độ cao."

Bình thường khi đi máy bay, hắn đều lấy bịt mắt ra đeo, mắt không thấy thì lòng không hoảng.

Ninh Kỳ An: ... Đây là lần đầu tiên thấy loài chim nào sợ độ cao đấy.

Cậu đổ lỗi cho dòng máu loài chim không thuần khiết.

Vấn đề cần giải quyết nhất bây giờ không phải chuyện này, Ninh Kỳ An nói: "Anh thu cánh lại đi đã."

Để tránh tình trạng lại bị tát hai cái, Ninh Kỳ An vội vàng nhường không gian cho hắn, mặt cậu đến giờ vẫn còn đau.

Tần Tuy Hi cố gắng thử vài giây nhưng không có kết quả, hắn hỏi: "Thu thế nào?"

Ninh Kỳ An: "Anh biến ra thế nào thì biến về như thế thôi."

Tần Tuy Hi cũng không biết mình biến ra thế nào, hắn nghe lời Ninh Kỳ An, toàn thân trên dưới đều căng cứng, không có động tác.

Hình như cũng nhận ra câu hỏi của mình ngớ ngẩn, hắn ấp úng hỏi: "Hình như không thu về được, em thu thế nào?"

Ninh Kỳ An nói: "Thì, cứ như thế mà thu lại thôi."

"Như thế là thế nào?"

Lần đầu tiên Tần Tuy Hi nhận ra mình có nhiều câu hỏi đến vậy.

Ninh Kỳ An không biết giải thích rõ ràng thế nào, tai và đuôi của cậu đều tùy ý biến, là thứ cậu đã làm được từ nhỏ. Khả năng này gần như đã khắc sâu vào xương tủy, giống như con người không thể giải thích tại sao mình có thể tự chủ hô hấp.

"Hay là," Ninh Kỳ An đề nghị: "Chúng ta cứ để như vậy? Biết đâu trong lúc ngủ nó lại đột nhiên thu vào, giống như lúc nó đột nhiên mọc ra vậy."

Cậu cố ý nhấn mạnh từ "đột nhiên".

Đến nước này, Tần Tuy Hi không có cách nào tốt hơn, cũng trách hắn, lẽ ra không nên có sự tò mò thừa thãi đó. Chỉ có thể tạm thời nghe theo lời đề nghị của đối phương, chờ ngày mai xem sao.

Biết đâu còn có thể mượn cớ này xin nghỉ một ngày.

Sếp nhỏ chăm chỉ tự tìm niềm vui trong khổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!