Thư ký Trần vừa lúc gõ cửa nhắc nhở, Tần Tuy Hi ngẩng đầu khỏi mớ công việc phức tạp, tắt máy tính, sải bước đi ra khỏi văn phòng.
Sự rời đi của hắn như một tín hiệu, các nhân viên đang làm việc cũng nhanh chóng xách chiếc túi đã chuẩn bị sẵn và rời khỏi vị trí.
"Thư ký Trần, sao mọi người đều về hết rồi ạ?"
Một thực tập sinh thắc mắc hỏi.
Thư ký Trần ra hiệu cho cậu xem điện thoại, "Tan làm không về, chẳng lẽ cậu muốn tăng ca? À mà nếu cậu muốn kiếm thêm tiền tăng ca thì coi như tôi chưa nói gì nhé."
Cậu thực tập sinh lập tức quay người về thu dọn đồ đạc, "Không không, mèo cưng ở nhà còn đang chờ tôi về cho ăn. Cảm ơn thư ký Trần."
Từ lâu đã nghe đồn môi trường làm việc ở tập đoàn Thiên Tần rất tốt, không ngờ lại tốt đến vậy, một chút cũng không bóc lột nhân viên.
Nhớ đến công ty cũ, cậu ta bĩu môi, đeo túi chạy đi tranh thang máy.
Cảnh vật ngoài xe lướt qua thật nhanh, rõ ràng tài xế lái với tốc độ bình thường, nhưng vì trong lòng có điều vương vấn, thời gian dường như trôi đi rất lâu.
Tần Tuy Hi mang một cảm giác căng thẳng không rõ nguyên do, cảm giác này càng lúc càng rõ rệt theo thời gian.
Hắn lên thang máy như mọi ngày, con số dần thay đổi, cuối cùng cũng dừng lại ở số "5".
Cởi giày, thay dép, mở cửa.
Giống như hàng chục lần trước, đây là quy trình mỗi khi hắn về nhà. Sau tiếng báo hiệu điện tử, một bóng người lao vào lòng hắn, hắn nhận được một cái ôm bất ngờ.
"Cuối cùng anh cũng về, em nhớ anh lắm!"
Tần Tuy Hi chưa từng gần gũi với ai như thế, cả người cứng đờ, đứng bất động mặc cho Ninh Kỳ An lay hắn, ngửi ngửi khắp nơi.
Một phút sau, Ninh Kỳ An thất vọng buông hắn ra, lẩm bẩm nhỏ giọng: "Không mang đồ ăn về à."
Nói xong, cậu lại kéo Tần Tuy Hi, người mới thả lỏng được vài giây, đáng thương nói: "Tần Tuy Hi, em đói quá, tối nay chúng ta ăn gì đây?"
Một hơi ấm không thuộc về mình truyền đến từ cánh tay, Tần Tuy Hi theo bản năng đưa tay nắm lấy gáy cậu, chạm vào làn da ấm áp, mịn màng thì hơi khựng lại, rồi lại kéo mũ áo hoodie, kéo Ninh Kỳ An ra.
"Em bây giờ là người", Tần Tuy Hi giả vờ nghiêm túc: "Người với người phải giữ khoảng cách."
Ninh Kỳ An nghiêng đầu, làm ngơ: "Ồ, vậy tối nay chúng ta ăn gì đây?"
Khoảng cách gì chứ, sao không nói đến lúc cậu còn là hồ ly, Tần Tuy Hi đã ôm ấp, sờ mó cậu khắp nơi, giờ lại để ý đến chuyện này. Hơn nữa, hai người đàn ông kề vai sát cánh là chuyện rất bình thường mà?
Ninh Kỳ An không muốn bận tâm chuyện đó, bụng cậu đang đói cồn cào, chỉ muốn ăn cơm thôi.
Tần Tuy Hi thở dài một hơi thật lòng, trên đường về còn lo lắng không biết giao tiếp với nhóc hồ ly này thế nào, giờ vừa thấy thì hắn nhận ra lo lắng của mình là thừa thãi, vì họ căn bản không thể giao tiếp được.
"Đi thôi", Tần Tuy Hi mệt mỏi, nhưng vẫn cầm lấy chìa khóa xe, nói: "Tôi đưa em đi ăn ở nhà hàng Vĩnh Phong."
Nghe thấy cái tên quen thuộc, mắt Ninh Kỳ An sáng rực, phấn khích nói: "Tuyệt quá, trước đây em làm ở đó, bạn của em cũng ở đó nữa."
Mặc dù chỉ làm mấy ngày, nhưng bạn bè là thật.
Tần Tuy Hi không biết điều này, hắn nhướng mày ngạc nhiên: "Xem ra ba tôi tìm em ở đó, nhưng nghe nói ở đó có nhiều yêu quái, tại sao ông ấy lại tìm đúng em?"
Ninh Kỳ An suy nghĩ một lát, nói: "Có lẽ là... hồi nhỏ ông ấy từng bế em?"
Tần Tuy Hi suýt chút nữa nghẹn một hơi, liên tưởng đến tên của hai người, hắn có vẻ mặt phức tạp: "Thảo nào."
Hóa ra là từ thời ba mẹ đã có duyên nợ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!