Chương 23: (Vô Đề)

"Không ——"

Ninh Kỳ An ôm lấy eo Tần Tuy Hi, ngẩng đầu mở to hai mắt nói: "Tôi có thể tự chứng minh! Cho tôi ba phút, không, một phút thôi cũng được."

"Đừng giở trò gì cả," Tần Tuy Hi đánh giá tay chân của cậu, nói: "Cậu đánh không lại tôi đâu."

Ninh Kỳ An điên cuồng lắc đầu: "Không động, không động. Anh cũng đừng động."

Thấy Tần Tuy Hi dường như không có ý định làm gì tiếp theo, cậu cẩn thận buông hắn ra, mắt vẫn nhìn chằm chằm hắn, hai tay ôm đầu.

Tần Tuy Hi cười nhạo: "Cậu đầu hàng à?"

"Không," Ninh Kỳ An thần sắc nghiêm trọng: "Tôi đang đập tan thế giới quan của anh.

Ba… hai… một, tôi biến!"

Bàn tay dời đi, để lộ bên dưới là một đôi tai hồ ly bất ngờ xuất hiện. Hai chiếc tai giật giật, có vẻ vẫn chưa quen.

Tần Tuy Hi há hốc mồm: "Chết tiệt."

Ninh Kỳ An nghe thấy tiếng kinh ngạc của hắn, bỗng có chút đắc ý. Cậu nghiêng người, quỳ bò, tay phải che xương cùng, cười một cách bí ẩn: "Nhìn này, tôi biến!"

Một chiếc đuôi to lông xù từ dưới áo hoodie chui ra, lắc lư sang hai bên rất có sức sống.

Tần Tuy Hi không thể tin được: "Chết tiệt…"

"Cuối cùng, mới là phần quan trọng nhất, xuất sắc nhất," Ninh Kỳ An dặn dò: "Tuyệt đối đừng chớp mắt nhé."

Tần Tuy Hi miễn cưỡng gật đầu, nói: "Được…"

Nghĩ đến việc sắp làm, Ninh Kỳ An nở nụ cười tươi. Cậu ngồi quỳ trên giường, giơ cao hai tay.

"Tôi biến!"

Một cái chớp mắt, người đang nằm trên giường biến mất, thay vào đó là một con hồ ly màu nâu đỏ.

Chính là nhóc hồ ly ở nhà hắn.

Chiếc điện thoại lại một lần nữa rơi xuống đất, phát ra tiếng kêu giòn tan. Lần này không ai nhặt nó lên nữa.

Người duy nhất còn lại trong phòng thì đang sững sờ, không thể để tâm đến chuyện khác.

Lúc này, Tần Tuy Hi không nói gì. Hắn nhìn nhóc hồ ly đang híp mắt cười với mình trên tấm chăn, vẻ mặt có chút sụp đổ.

Hồ ly gập tai lại, l**m l**m tay hắn. Cảm giác ấm ấm ướt át trên mu bàn tay. Tần Tuy Hi đẩy đầu hồ ly ra, vẫn chưa hoàn hồn. Hắn lảo đảo lùi lại nửa bước.

Không xong rồi, có phải bị sốc quá không?

Ninh Kỳ An biến trở lại hình người, nhảy xuống giường đỡ cánh tay hắn, kéo hắn về giường ngồi.

"Anh không sao chứ?"

Tần Tuy Hi miễn cưỡng lấy lại hồn, xua xua tay nói: "Cậu ra ngoài trước đi, tôi muốn yên tĩnh một mình."

Ninh Kỳ An ngoan ngoãn nói: "Được, tôi sẽ ở bên ngoài. Anh đừng nghĩ quẩn nhé."

Dù sao vẫn còn một chuyện muốn nói cho hắn mà.

Ninh Kỳ An để lại không gian cho Tần Tuy Hi muốn yên tĩnh một mình. Trước khi đóng cửa, cậu liếc nhìn vào trong. Tấm rèm đã che khuất phần lớn ánh sáng mặt trời. Tần Tuy Hi lấy tay che mặt, dáng vẻ đầy vẻ đau thương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!