Tần Tuy Hi không hay biết rằng ngày mai mình sẽ phải đối mặt với một núi công việc. Hắn đang nói chuyện với Ninh Kỳ An.
"Hồ ly," Tần Tuy Hi dụ dỗ: "Một mình em ở phòng khách ngủ cũng cô đơn. Chi bằng vào phòng anh ngủ một đêm, anh sẽ bật sưởi ấm hơn cả ổ của em."
Ninh Kỳ An không muốn. Mặc dù máy sưởi ấm nhưng sàn nhà cứng ngắc, nằm không thoải mái chút nào.
Quen sống xa hoa, khó quay về cuộc sống nghèo khó. Ninh Kỳ An hoàn toàn quên mất hai ngày đầu nằm trên ban công cứng ngắc, chịu gió lạnh thổi. Dần dần, cậu học được cách ngủ sao cho thoải mái nhất.
Nhưng hồ ly ở dưới mái hiên, đành phải cúi đầu. Ninh Kỳ An không có quyền lựa chọn, bị Tần Tuy Hi bế thẳng vào phòng. Cửa phòng đóng lại, cắt đứt lối ra.
Xin hỏi, cuộc thương lượng lúc nãy có tác dụng gì không?
Ninh Kỳ An cô đơn nhìn cánh cửa phòng cao lớn, trong đầu đã có cách giải quyết.
Cậu nhắm thẳng vào tay nắm cửa, nhảy lên, răng cắn vào tay nắm cửa. Tay nắm cửa được ấn xuống, cơ thể cậu lắc lư, cánh cửa từ từ mở ra.
Chưa kịp buông tay nắm cửa, một bàn tay đã đỡ lấy cánh cửa, đóng lại, rồi tiện thể khóa vào.
Ninh Kỳ An trợn trắng mắt, răng buông lỏng…
Cậu vẫn treo lủng lẳng trên tay nắm cửa.
A đau đau đau đau! Mắc kẹt rồi! Cứu mạng Tần Tuy Hi!
Hai chiếc răng nanh nhọn hoắt mắc chặt vào tay nắm cửa. Ninh Kỳ An điên cuồng vẫy vẫy tứ chi, miệng phát ra tiếng ư ử.
Tần Tuy Hi không hiểu: "Cửa đã khóa rồi, đừng phí sức nữa."
Hồ ly: "Ô ô ô ô ô ——"
Cứu mạng! Cứu mạng! Cứu mạng! Mau giúp tôi với, tôi không xuống được!
Tần Tuy Hi nhìn nó một lúc lâu, rồi mới hiểu ra. Hắn vội vàng bế Ninh Kỳ An lên, giải cứu nó xuống.
Ninh Kỳ An "bẹp" một cái, hàm răng vẫn còn nguyên, vẫn sắc bén, chỉ có điều hơi đau.
Lần sau không thể dùng răng cắn tay nắm cửa để mở nữa, nên dùng móng vuốt ôm lấy thì hơn.
Cậu l**m l**m răng, mới l**m được vài cái thì miệng bị buộc phải mở ra.
Tần Tuy Hi dùng hai tay giữ miệng hồ ly, đưa ra ánh sáng nghiêm túc quan sát.
"Không chảy máu. Lần sau không được làm vậy nữa."
Ninh Kỳ An đã lười biếng đến mức không buồn nói gì. Sàn nhà rất sạch, nhờ có dì Lưu dọn dẹp cẩn thận. Nhìn sàn nhà hơi phản chiếu ánh sáng, lòng Ninh Kỳ An bớt khó chịu. Cậu tìm một chỗ cuộn đuôi lại nằm xuống.
Vừa ngẩng đầu lên thì thấy Tần Tuy Hi đã cởi áo trên, để lộ thân hình săn chắc.
Chậc.
Ninh Kỳ An vặn người, quay lưng đi.
Tần Tuy Hi bước ra với một lớp sương mờ bọc quanh, không thấy bóng dáng hồ ly đâu. Hắn nắm tay nắm cửa, vẫn thấy khóa, chứng tỏ hồ ly vẫn ở trong phòng. Nhưng phòng chỉ lớn thế này, có thể trốn đi đâu được?
Anh đi quanh phòng một vòng, cuối cùng bắt được một con hồ ly ở sau tấm rèm. Lông màu nâu đỏ gần như hòa lẫn với sàn nhà. Lại thêm tấm rèm che nữa, nếu không phải dưới rèm ló ra một cục nhỏ, thì thật khó phát hiện.
"Làm gì ở đây thế?"
Tần Tuy Hi nói, nhưng hồ ly không để ý đến hắn. Nó lười biếng tựa vào cửa sổ, con ngươi vô định.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!