Chương 20: (Vô Đề)

Ninh Kỳ An rất lo lắng, cậu rướn người lên, ra sức hít ngửi bàn tay của Tần Tuy Hi đang đặt trên ghế sofa.

Cậu không ngửi thấy mùi bất thường nào, ngược lại ngửi thấy một mùi sữa tắm bạc hà thoang thoảng, trộn lẫn với mùi nước hoa gỗ. Mùi hương nhẹ nhàng, từng đợt từng đợt như đường cong vô hình, kéo lý trí tỉnh táo vào sự chìm đắm.

Ninh Kỳ An có chút thích mùi này. Khi sắp đi chệch mục đích ban đầu, cậu bỗng kéo mình về lại lý trí, lắc lắc đầu, hơi ngứa mũi và nghiêm túc lắng nghe.

Một luồng hơi lạnh phả vào mu bàn tay, mũi hồ ly ướt sũng. Tần Tuy Hi từng tra cứu, đó là dấu hiệu của sức khỏe tốt.

Hồ ly có phải lại một lần nữa hiểu lời hắn nói nên mới quan tâm hắn không?

Nghe nói động vật có thể ngửi ra bệnh tật, vậy bệnh trong lòng thì sao?

Nó cứ đảo qua đảo lại, luồng hơi lạnh đi vào lòng bàn tay, hơi nhột. Tần Tuy Hi khép tay lại, bắt lấy một luồng hơi thở, cái lạnh thấm sâu vào lòng bàn tay, nhưng hơi ẩm khó thoát, hắn nắm được sự quan tâm ướt át của con hồ ly.

Bàn tay đột ngột rút ra, Ninh Kỳ An đang lắng nghe chăm chú bỗng ngẩn ra. Nhưng chưa kịp phản ứng, trên đầu lại có thêm một bàn tay to rộng.

"Tao không sao đâu." Tần Tuy Hi giải thích: "Là đi khám sức khỏe."

Bàn tay trên đầu di chuyển xuống cằm và gãi gãi. Gần đây, kỹ năng vuốt lông của Tần Tuy Hi đã tiến bộ rất nhiều. Ninh Kỳ An được v**t v* như vậy, lập tức thoải mái vô cùng, quên hết mọi chuyện.

Khám sức khỏe ư? Vậy đi sớm về sớm nhé.

Nghe vậy, Ninh Kỳ An yên tâm hẳn.

Cậu tiễn Tần Tuy Hi rời đi. Vừa nhảy lên ghế sofa xem TV được nửa tiếng, cửa lại mở ra.

Ơ? Tần Tuy Hi về nhanh vậy sao?

Ninh Kỳ An nhìn kỹ, vừa lúc thấy thư ký Trần ở ngoài cửa mỉm cười với mình. Anh ta vẫy tay, một đoàn người ùn ùn kéo vào, trong tay còn khiêng một...

Khung dây thép?!

Ninh Kỳ An trợn mắt há hốc mồm, Ninh Kỳ An không thể tin nổi, Ninh Kỳ An cạn lời nhìn ba người đàn ông to lớn nhanh nhẹn kéo từng sợi dây thép ở ngoài cửa sổ ban công.

Cậu ngồi trên ghế sofa há hốc miệng, mãi cho đến khi người thợ hoàn thành, thu dọn đồ nghề rồi nhanh nhẹn rời đi.

Ánh mắt cậu từ từ di chuyển, nhìn về phía thư ký Trần.

Thư ký Trần mở lòng bàn tay chỉ vào ban công bị dây thép vây kín, cười một cách độc địa: "Như vậy, cậu sẽ không lén lút đi ra ngoài được nữa."

Ninh Kỳ An:……

Người đi làm tội gì phải làm khó hồ ly đi làm? Cậu chỉ muốn đi xem thế giới này thôi!

Ninh Kỳ An nhe răng nhe lợi với anh ta, đột ngột ném lại một cái bóng lưng, quẹt đuôi rồi chui xuống gầm bàn ăn.

Không sao cả, Ninh Kỳ An nghĩ, dù sao thì cậu đã nắm được mật mã cửa chính. Lưới sắt gì đó, có lắp cũng vô ích.

"Được rồi Tần tiên sinh, anh hãy nói cụ thể tình trạng của mình đi, không cần vội, cứ từ từ nhé."

Tần Tuy Hi cân nhắc một lát, từ từ nói: "Hai tháng nay, bên tai tôi luôn có những tiếng người nói chuyện, nhưng khi tôi hỏi thì không ai thừa nhận. Thậm chí có một hai lần, bên cạnh tôi không có ai cả. Tôi nghi ngờ đó có thể là ảo giác."

Bác sĩ Vương hỏi: "Là một người nói hay nhiều người nói chuyện?"

Tần Tuy Hi không chút do dự: "Một người, mỗi lần có ảo giác, tôi chỉ nghe thấy một câu."

Bác sĩ Vương: "Mỗi lần đều là cùng một giọng nói sao?"

Tần Tuy Hi: "Ngược lại, mỗi lần là một giọng khác nhau."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!