Chương 2: (Vô Đề)

"Được rồi!"

Ông chủ làm theo yêu cầu, nêm nếm gia vị, nhanh chóng đóng gói món hàng cho Ninh Kỳ An đang sắp chảy cả nước dãi.

Ninh Kỳ An ôm một cái đùi gà, cắn một miếng, cảm giác thỏa mãn đến mức tai hồ ly của cậu sắp lòi ra.

Quả nhiên, đồ ăn nấu chín ngon hơn đồ ăn sống, và người khác nấu ngon hơn tự mình làm.

Ninh Kỳ An cũng biết nấu ăn, nhưng chỉ giới hạn ở việc làm chín thôi.

Thấy người khác rất thích món ăn mình làm cũng là một niềm vui, ông chủ tiệm nướng rõ ràng đã nhận ra, nhưng vẫn cười ha hả hỏi một câu: "Ngon không cháu?"

Nhận được câu trả lời khẳng định của Ninh Kỳ An, nụ cười của ông chủ càng rạng rỡ hơn, ông nói: "Ngon thì lần sau lại đến nhé."

Ninh Kỳ An ăn ngấu nghiến hết ba cái đùi gà, xoa xoa bụng, vẫn còn thòm thèm m*t chùn chụt.

Tiệm nướng lại có thêm vài vị khách, Ninh Kỳ An không lên tiếng làm phiền ông chủ đang bận rộn, mà đứng ngoài cửa vẫy vẫy tay chào ông, mặc kệ ông có thấy hay không.

Giải quyết xong bữa tối, Ninh Kỳ An không về khu chung cư ngay, mà tiếp tục lang thang dạo phố loanh quanh, làm quen với các cửa hàng xung quanh.

Yêu quái cũng yêu cuộc sống về đêm, bất kể là trên núi hay trong thành phố.

Cậu đi theo đám đông, băng qua vài ngã tư đèn xanh đèn đỏ, dừng chân trước một cửa hàng, tò mò trước những món hàng tinh xảo bên trong.

Cậu thấy một con hồ ly nhồi bông màu hồng, nhỏ bằng bàn tay, lông xù xù, gần như y hệt nguyên hình của cậu. Ninh Kỳ An ngay lập tức động lòng, nhưng vừa thấy giá bán là ba cái đùi gà, liền lập tức đặt nó lại chỗ cũ.

Có lẽ ba cái đùi gà vẫn còn thiếu cho bữa tối, Ninh Kỳ An lại bị món thịt ba chỉ chiên giòn quyến rũ, bỏ ra một khoản tiền lớn để mua một phần.

Ví tiền -10.

Không đúng, cậu không có ví tiền, cậu chỉ có một chiếc áo hoodie đặc biệt tiện lợi.

Cậu ăn ngon lành xong một phần thịt ba chỉ chiên giòn, vứt vào thùng rác gần đó, vỗ vỗ tay, chuẩn bị về "ổ".

May mắn là cậu vẫn nhớ đường, cứ đi ngược lại hướng lúc đến là được.

Trên đường về, cậu gặp một con chó ta đang ngồi xổm dưới đèn đường.

Con chó ta lông trắng ngơ ngác nhìn xung quanh, dường như có tâm sự gì đó.

Ninh Kỳ An quan sát một lúc lâu, khẽ nheo mắt lại, rồi tiến đến gần, đột nhiên cất tiếng: "Chào cậu?"

Con chó ta lười biếng liếc nhìn cậu, cái đuôi tùy ý vẫy vẫy hai cái.

"Có rắm mau đánh." (Có gì mau nói).

Ninh Kỳ An nghe hiểu tiếng chó nói, quay đầu lại gọi một con chim sẻ đậu trên cột điện: "Chim sẻ nhỏ, bạn ăn không?"

Con chim sẻ chẳng thèm để ý đến cậu, vỗ cánh bay đi.

Cậu trầm ngâm suy nghĩ, xem ra động vật trong xã hội loài người cũng giống như trên núi, yêu quái chỉ có thể giao tiếp với các loài cùng tộc bình thường.

Ninh Kỳ An nói với chú chó đang nặng trĩu tâm sự: "Anh chó ơi, anh thật đẹp trai."

Con chó ta liếc nhìn cậu, quay đầu sang ngồi dưới một cột đèn đường khác.

Thật không thể hiểu nổi.

Chắc là đêm đã khuya, đường phố không còn đông đúc như lúc mới gặp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!