Chàng trai đeo khẩu trang sững sờ, nhưng với tác phong phục vụ chuyên nghiệp, anh không hỏi gì thêm, làm theo yêu cầu của Tần Tuy Hi, dẫn hắn đến phòng tắm.
Tần Tuy Hi đặt Ninh Kỳ An lên bệ, nói nhỏ: "Tai ở ngay ngoài này chờ, đừng sợ."
Ninh Kỳ An không hiểu tắm rửa có gì đáng sợ, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi yên, để nhân viên cột dây vào cổ mình.
Cửa sổ phòng tắm trong suốt, người bên ngoài có thể nhìn rõ mọi thứ bên trong. Nước nóng bốc hơi làm ướt bộ lông, lộ ra thân hình ban đầu của cậu.
Hồ ly có bộ lông xù, nhưng thực tế bản thân lại không có nhiều thịt, nước vừa dội, càng thêm gầy gò.
Cái đầu nhỏ xíu, thân hình cũng nhỏ xíu, chỉ có đôi mắt từ đầu đến cuối vẫn tròn xoe.
Tần Tuy Hi chụp một bức ảnh gửi cho Tần Viễn.
[ tùy tiện: Ảnh. ]
[ tùy tiện: Bố quá hà khắc với hồ ly rồi. ]
[ bố: Con dẫn thằng bé đi tắm à? ]
Tần Tuy Hi nhận ra cách xưng hô của đối phương, nghĩ đến lời dặn của cha muốn hắn và hồ ly kết nghĩa huynh đệ khác loài, Tần Tuy Hi sửa lại cách xưng hô.
[ tùy tiện: Bố giao em trai cho con chăm sóc là đúng đắn. ]
[ bố: Sao ta không biết ta lại có thêm một đứa con trai nữa? ]
Ông nói gà bà nói vịt, Tần Tuy Hi trả lời "Không sao" rồi cất điện thoại. Bên hồ ly vừa mới bôi xà phòng, xem ra còn phải mất một lúc lâu.
Bên tai truyền đến tiếng chó sủa, mèo kêu rất nhỏ, từ góc hành lang vọng lại, Tần Tuy Hi nhìn con hồ ly đang mặc cho người ta xoa bóp trong phòng tắm, dường như cảm nhận được ý nghĩ của hắn, con hồ ly lập tức cào cào thành bồn tắm muốn ra ngoài, lại bị người ta ấn xuống, nhưng cơ thể vẫn cố gắng duỗi thẳng, đôi mắt long lanh luôn nhìn chằm chằm hắn.
Tiếng hồ ly gào cao vút xuyên qua cửa kính vào tai hắn, như một sợi dây thừng níu giữ hắn lại.
Tần Tuy Hi lập tức dập tắt ý nghĩ đi tìm hiểu.
Những con đó đều là mèo chó nhà người khác, chỉ có con này mới là hồ ly nhà hắn.
Tần Tuy Hi không đi nữa, hắn đứng canh ở ngoài, phòng khi hồ ly không buông tha.
Ninh Kỳ An: #%&@
Xì xì xì, nước tắm! Nước tắm vào miệng cậu!
Lại có vài giọt b*n r* khỏi máng nước vào miệng, Ninh Kỳ An ghê tởm nhổ nước bọt, kết quả không ngờ nước bọt của mình lại hòa vào dòng nước, dính lên chân cậu.
Ninh Kỳ An vội vàng lắc chân, lại bị nhân viên hiểu lầm là cậu muốn chạy, bị một tay tóm lấy chân ấn xuống.
Ninh Kỳ An: "... Thà tôi tự tắm còn hơn."
Điều duy nhất làm cậu thấy may mắn là người tắm cho cậu là nam, nếu là một cô gái, dù là con người, Ninh Kỳ An sẽ rất xấu hổ và khó xử.
Ninh Kỳ An chật vật vô cùng, còn Tần Tuy Hi ở ngoài xem cậu diễn trò. Không có so sánh thì không có tổn thương, Ninh Kỳ An thấy ánh mắt của hắn, trừng mắt lườm lại.
Nhìn cái gì mà nhìn! Hay lắm à?! Còn ở đó cười trộm, đúng là rảnh rỗi không có việc gì làm!
Vất vả lắm mới tắm xong, Ninh Kỳ An lại bị ném vào lồng sấy, hơi ấm của gió điện làm lông cậu bay loạn.
Cậh mặt không cảm xúc nhìn khuôn mặt phóng đại của Tần Tuy Hi, cho đến khi Tần Tuy Hi chụp một bức ảnh cậu ướt sũng, lập tức la lên.
Tần Tuy Hi chụp ảnh xấu của cậu!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!