Chương 17: (Vô Đề)

[ một đóa hoa hải đường xinh đẹp: Cậu "?" cái gì? ]

[ hồ ly không ăn lê: Theo sát đội ngũ. ]

[ Aaaa tiệm cơm Vĩnh Phong Hoàng Giám Đốc: Cho nên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Còn nữa, hồ ly, sao mấy hôm nay cậu không đi làm? ]

[ hồ ly không ăn lê: Chuyện dài lắm... ]

[ Aaaa tiệm cơm Vĩnh Phong Hoàng Giám Đốc: Vậy nói ngắn gọn đi. ]

Ninh Kỳ An tóm tắt lại bằng một câu.

[ hồ ly không ăn lê: Tớ đang làm việc ở nhà con trai của ông chủ. ]

[ một đóa hoa hải đường xinh đẹp:... ]

[ Aaaa tiệm cơm Vĩnh Phong Hoàng Giám Đốc:... ]

Bản chất của con người là máy lặp lại, yêu quái cũng không ngoại lệ.

[ một đóa hoa hải đường xinh đẹp: Cũng tốt, ít nhất cậu không phải đứng ngoài trời gió. ]

[ Aaaa tiệm cơm Vĩnh Phong Hoàng Giám Đốc: Một hồ đắc đạo, gà chó lên trời, sau này chúng tôi theo cậu. ]

[ một đóa hoa hải đường xinh đẹp: Cậu đúng là chó, nhưng tôi không phải gà. ]

[ Aaaa tiệm cơm Vĩnh Phong Hoàng Giám Đốc: Có gì khác nhau? Chẳng phải đều là chim? ]

[ một đóa hoa hải đường xinh đẹp: Khác nhau nhiều lắm! ]

Cái này ra cái gì với cái gì?

Ninh Kỳ An lật người, vắt chân chữ ngũ. Trong nhóm, hai người kia bàn luận không ngừng về công và gà, Ninh Kỳ An chẳng hiểu gì, bật chế độ im lặng, thoát khỏi cuộc trò chuyện, rồi mở video ngắn, thích thú tận hưởng thời gian riêng tư.

Cho đến khi điện thoại báo pin yếu, Ninh Kỳ An giật mình bật dậy, cuống cuồng nhìn quanh.

Ra ngoài chỉ nhớ mang điện thoại mà quên sạc, phải làm sao đây?

Ninh Kỳ An nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, đó là phòng của Tần Tuy Hi, bên trong chắc chắn có dây sạc.

Nhưng...

Cậu lắc đầu, gạt bỏ ý tưởng lẻn vào.

Cậu là một con hồ ly có nguyên tắc và lễ phép, khi Tần Tuy Hi không có ở nhà, sẽ không tự ý đi vào.

Điện thoại hiện thông báo chỉ còn 10% pin, Ninh Kỳ An nhíu mày nhìn đoạn pin màu đỏ ngắn ngủi, nhấn mạnh ngón cái, mặt cậu phản chiếu trên màn hình điện thoại đen.

Không phải hết pin sao, điện thoại tắt nguồn thì pin sẽ ngừng lại ở đó, dù gì Tần Tuy Hi về cậu cũng không chơi điện thoại được.

Ninh Kỳ An giữ tâm trạng tốt, nhét điện thoại xuống ổ chó, nhìn qua cửa kính, màn đêm đã buông xuống từ lúc nào, bên ngoài ánh đèn lác đác, trong nhà lại tối tăm lạnh lẽo.

Cậu nhớ lần cuối xem giờ là 7 giờ tối, Ninh Kỳ An vẫn chưa buồn ngủ, cậu với lấy con gà bông ngốc nghếch kia, ngón tay v**t v* trên lưng nó, một lát sau, cậu tìm thấy một cái nút, nhấn xuống.

Con gà bông nhỏ đã lâu không cử động, giờ bước hai cái chân ngắn cũn, phát ra vài tiếng gà gáy ngộ nghĩnh, tiến lại gần Ninh Kỳ An.

Khóe miệng Ninh Kỳ An nhếch lên, cậu đổi hướng con gà bông, rồi trong bóng tối, mò đến cái điều khiển TV, mở TV lên, chọn một bộ phim bất kỳ, xem ngon lành.

Bộ phim mà Tần Tuy Hi thấy nhàm chán và dài dòng, Ninh Kỳ An lại thấy tuyệt vời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!