Chương 14: (Vô Đề)

Bạch Đồ sửng sốt: "Cậu sao thế?"

Ninh Kỳ An sụt sùi: "Cái tai hồ ly trên mũ này, tai thỏ trên đầu cậu, và tất cả tai trên các chiếc mũ trong tiệm này, đều là cắt từ tai của nhiều con vật nhỏ. Tớ… Tớ vừa mới phát hiện, chúng ta quá tàn nhẫn. Lúc chúng bị cắt tai, hẳn là đau đớn biết bao."

Ninh Kỳ An nói mà rưng rưng, Bạch Đồ lại cạn lời, còn chú Dương bên cạnh cười tủm tỉm. Ninh Kỳ An càng buồn bã, hóa ra những người bên cạnh cậu đều là một lũ tàn nhẫn và lạnh nhạt, là cậu nhìn lầm họ rồi.

Cậu trả lại mũ hồ ly cho chú Dương, nói nhỏ: "Cháu không cần nữa, trả lại chú."

Nói xong cậu muốn kéo Bạch Đồ rời khỏi chốn thị phi này, tay vươn ra được nửa chừng, thấy tai thỏ trên đầu đối phương thì bỗng rụt lại bỏ vào túi.

"Chúng ta không cùng đường", Ninh Kỳ An giọng rầu rĩ, nghe có vẻ hờn dỗi: "Từ nay về sau, cậu đi đường cậu, tớ đi đường tớ, chúng ta nghỉ chơi đi."

Dứt lời, Ninh Kỳ An dứt khoát quay người, lại bị Bạch Đồ túm mũ áo khoác kéo lại.

"Cậu buông ra", Ninh Kỳ An giãy dụa: "Chúng ta nghỉ chơi!"

"Nghỉ cái đầu cậu, cậu là học sinh tiểu học à mà còn đòi nghỉ chơi."

Bạch Đồ bực mình, chú Dương xem kịch vỗ tay cười sảng khoái, không chê chuyện lớn: "Quả nhiên mấy đứa nhỏ mới xuống núi là vui nhất, hồi trước cậu cũng trách tôi như thế, giờ đến lượt cậu chịu tội."

"Chú im miệng đi."

Bạch Đồ ôm chặt cổ Ninh Kỳ An, ấn đầu cậu về phía mình, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cún ngốc đi chỗ khác chơi đi, đó không phải tai động vật thật, giả, giả! Kỹ thuật của con người cậu không biết sao? Đó là làm từ vật liệu tổng hợp, giống như lông trên áo khoác của cậu vậy."

Nghe vậy, Ninh Kỳ An lập tức ngừng giãy dụa, thấy cậu bình tĩnh lại, Bạch Đồ mới buông tay.

"Giả ư?"

Bạch Đồ cười lạnh: "Ừ, chứ cậu hy vọng là thật sao?"

Ninh Kỳ An lập tức thở phào, vỗ ngực nói: "Giả thì tốt rồi, tớ suýt nữa thì báo cảnh sát."

Bạch Đồ: "Ha ha."

"Thế cậu còn lấy không?" Chú Dương dùng ngón trỏ chọc vào mũ xoay tròn, nói: "Không cần thì tôi để lại chỗ cũ."

Biết là giả rồi, Ninh Kỳ An không còn cảm giác tội lỗi nữa, cậu vội vàng giật lấy cái mũ đang mắc ở ngón tay chú Dương, đội lên đầu, nói: "Muốn muốn muốn! Cháu muốn, cảm ơn chú Dương."

Mũ tai hồ ly màu nâu đỏ, cùng màu lông của cậu, chỉ là không sáng bóng bằng, nhưng Ninh Kỳ An vẫn cực kỳ thích, hưng phấn đội lên, đứng trước gương trong tiệm ngắm nghía.

Cuối cùng bình phẩm một câu: "Thật hợp với tớ."

Cậu quay đầu lại xác nhận lần nữa: "Thật sự không cần tiền sao?"

Chú Dương cất cuốn sách "Ngôn ngữ loài người", nghe xong bớt chút thì giờ trả lời: "Trả lời đúng câu hỏi thì miễn phí."

Nói cách khác: Yêu quái miễn phí.

Ai cũng thuộc lòng điều cuối cùng trong quy tắc của Yêu cục.

Ninh Kỳ An tò mò: "Chú Dương là chủ tiệm sao?"

Chú Dương không ngẩng đầu: "Sao thế? Ngưỡng mộ à?"

Ninh Kỳ An: "Tặng mũ cho yêu quái có lỗ vốn không chú?"

Nếu lỗ thì cậu sẽ ngoan ngoãn trả tiền.

Chú Dương nói: "Yêu cục tài trợ, không lỗ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!